Thứ Năm, 1 tháng 6, 2023
Truyện ngắn Trần Thu Hằng: Đôi mắt bạc
Truyện ngắn Trần
1. Đứa bé sinh ra không có màng mắt, cũng không có mi mắt.
Và nó không ngừng khóc. Mắt lúc nào cũng mở trừng trừng, và lấp lánh ánh bạc.
Có lẽ đó là nước mắt, của một số phận bất bình thường, quái dị. Thân thể bé
xíu, trần trụi của nó cứ ưỡn lên, giãy đạp trên hai bàn tay của một người nào
đó, chập chờn trước mắt anh. Anh cảm thấy rõ ràng người đó cứ dứ đứa bé vào người
anh, nhưng anh không thể nào đưa tay ra đón lấy nó được. Nỗi sợ hãi đè nặng lên
tim anh, khiến người anh cứng đờ. Và tâm hồn anh tan nát…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. T...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét