Đặng Xuân Xuyến: Đi tìm niềm riêng giữa dòng trôi vồi vội
Đọc "Về thăm
Hà Nội" của Đặng Xuân Xuyến, ta không thấy một Hà Nội rực rỡ vàng
son hay ồn ào phố thị, mà bắt gặp một khoảng lặng đầy suy tư, nơi cái
"tôi" trữ tình đang loay hoay giữa hai bờ hư thực của ký ức và hiện tại.
Phong cách nghệ thuật của bài thơ toát lên vẻ trầm mặc, điềm tĩnh nhưng ẩn chứa
một cơn sóng lòng âm ỉ, được thể hiện qua một lối viết giản lược tối đa về hình
ảnh để nhường chỗ cho dòng chảy nội tâm.
VỀ THĂM HÀ NỘI
- viết tặng Nguyễn Minh-
Tôi xa Hà Nội, xa Hà Nội
Mới đó thôi mà bấy năm
trôi
Bạn cũ gặp nhau nhìn rất
vội
Nụ cười te tẻ hé trên
môi.
Ờ gió heo may đã mỏng rồi
Mây chiều cũng ít bảng lảng
trôi
Giờ còn ai đợi canh chừng
tối
Dụ một tiếng reo thả chỗ
ngồi?!
Tôi lặng nghe lòng chất vấn
tôi
Người ta giờ đã khác xưa
rồi
Thời gian thì cứ trôi vồi
vội
Tôi lại giam mình góc xa
xôi.
Tôi biết nhưng mà biết vậy
thôi
Chuyện xưa còn giữ được mấy
hồi
Tôi về Hà Nội thăm Hà Nội
Mua chút niềm riêng ngủ quên rồi...
Hà Nội, ngày 9 tháng
2-2025
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Cái hay của Đặng Xuân Xuyến
nằm ở cách điều phối nhịp điệu. Những từ láy như "vồi vội",
"te tẻ", "bảng lảng" không chỉ đơn thuần mô tả
trạng thái mà còn gợi lên một cảm giác bất an, một sự đứt gãy trong sợi dây kết
nối với không gian cũ. Hà Nội trong thơ Đặng Xuân Xuyến không còn là thực thể địa
lý, mà đã trở thành một "vùng nhớ" đang bị xói mòn. Nhà thơ sử
dụng những thi liệu rất quen thuộc của Hà Nội như "gió heo may",
"mây chiều", nhưng lại phủ lên chúng cái nhìn hoài nghi: gió
đã "mỏng", mây "ít trôi". Đây là một thủ pháp
nghệ thuật tinh tế, dùng cái khách quan để nói cái chủ quan; cảnh vật không
thay đổi nhiều, chỉ có lòng người đang cảm thấy sự trống trải khi đối diện với
những gương mặt bạn cũ "nhìn rất vội".
Phong cách nghệ thuật bao
trùm bài thơ chính là sự tối giản của ngôn từ để đạt đến tối đa
của sức gợi. Đặng Xuân Xuyến không chọn cách vẽ lại Hà Nội bằng những địa danh
cụ thể như Hồ Tây, tháp Rùa hay phố cổ mà vẽ Hà Nội bằng "cảm giác".
Cái hay của người cầm bút lâu năm nằm ở chỗ biết tiết chế cái tôi ồn ào để nhường
chỗ cho cái tôi chiêm nghiệm. Hà Nội của Đặng Xuân Xuyến không phải là Hà Nội của
một du khách, mà là Hà Nội của một người "trong cuộc" đã đi
xa, nay trở về nhìn thấy những vết rạn nứt trong lòng phố và lòng người.
Hãy nhìn vào cách Đặng
Xuân Xuyến dùng chữ "vội". Chữ "vội" xuất hiện
xuyên suốt như một nỗi ám ảnh. Từ cái "nhìn rất vội" của bạn
bè đến thời gian "trôi vồi vội". Đây chính là sự va chạm giữa tâm
thế tĩnh tại của thi sĩ và nhịp sống động của thời đại. Nhà thơ
đã rất khách quan khi không đổ lỗi cho ngoại cảnh, mà tự "giam mình"
vào một góc xa xôi để chất vấn chính mình. Đây là một thủ pháp tự vấn thường thấy
trong các tác phẩm có chiều sâu triết lý, biến bài thơ từ một lời tâm tình cá
nhân trở thành tiếng lòng chung cho cả một thế hệ đang lạc lõng giữa những giá
trị cũ và mới.
Cái sự "mỏng"
của gió heo may hay sự "ít" của mây chiều không chỉ đơn thuần
là sự thay đổi thời tiết. Đó là một ẩn dụ nghệ thuật tinh tế về sự phai nhạt của
những kết nối tâm linh giữa con người với mảnh đất này. Nhà thơ nhìn thấy sự
thay đổi không phải ở sự sầm uất của nhà cao tầng, mà ở cái "nụ cười te
tẻ" – một từ dùng rất đắt, nó gợi lên sự gượng gạo, thiếu vắng cái nồng
nàn, sâu nặng của ngày xưa. Đặng Xuân Xuyến đã dùng một lối viết "vẽ
mây nảy trăng", nói về sự thay đổi của Hà Nội thông qua những biểu hiện
tâm lý nhỏ nhặt nhất nhưng cũng nhức nhối nhất.
Khổ thơ cuối chính là một
sự đốn ngộ về mặt cảm xúc. Cụm từ "Mua chút niềm riêng" nghe
thật chua xót nhưng cũng thật kiêu hãnh. Nó biến chuyến trở về thành một cuộc
mua bán tâm tưởng, nơi người ta chấp nhận bỏ ra sự hiện diện của mình để đổi lấy
một chút ký ức đã "ngủ quên". Toàn bộ bài thơ không có lấy một
từ "buồn", nhưng cái phong vị hiu hắt, cô liêu thì lại thấm đẫm
trong từng nhịp thơ.
Cấu trúc của bài thơ vận
hành theo trục xoáy của sự chất vấn. Điểm rơi nghệ thuật mạnh nhất nằm ở khổ
thơ thứ ba, khi tác giả tự tách mình ra để "giam mình góc xa xôi".
Đây là một sự lựa chọn thái độ: thay vì cố gắng hòa nhập vào cái náo nhiệt
đương thời, nhà thơ chọn cách rút lui vào nội tại để bảo tồn những giá trị cũ.
Khép lại bài thơ bằng
hình ảnh "mua chút niềm riêng ngủ quên", Đặng Xuân Xuyến đã
hoàn tất một hành trình tâm tưởng đầy bản ngã. Nghệ thuật sử dụng ngôn từ ở đây
không cầu kỳ, không nỗ lực làm mới bằng những từ ngữ đao to búa lớn, mà chinh
phục người đọc bằng sự thành thật đến xót xa. Bài thơ giống như một tiếng thở
dài nhẹ nhõm, xác lập một phong cách thơ hoài niệm nhưng không hề cũ kỹ, bởi nó
chạm đúng vào nỗi cô độc vĩnh cửu của con người trước sự chảy trôi tàn nhẫn của
thời gian.
13/2/2026
Đỗ Anh Tuyến
Theo https://www.vanchuongviet.org/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét