Hoàng Vũ Thuật, một chặng đường thơ
Hoàng Vũ Thuật là
nhà thơ trưởng thành từ thời chống Mỹ, mảnh đất khói lửa Quảng
Bình làm nền cho những vần thơ bi tráng một thời và chính
cái chất bi tráng đó phần nào tạo được nét riêng trong cái nền thơ chùng
hào hùng thời bấy giờ. Cho đến nay anh đã đi một chặng đường dài
trên con đường thơ với một hoài vọng, tự tin riêng và quả thật diện
mạo thơ của anh bây giờ đã khác trước rất nhiều.Đã có mươi
đầu sách, mỗi đầu sách là một cố gắng tự đổi thay để bắt gặp
cái khuynh hướng chung của thơ đương đại và anh đã theo kịp. HVT có thơ
đăng khá nhiều trên báo viết cũng như báo mạng trong cũng như ngoài
nước.Sự hội nhập đó cũng phần nào nói lên cái nét riêng năng động,
nhạy cảm của anh so với các bạn thơ cùng lứa !
1.Những thoáng phiêu
diêu tâm linh:
Không khó tìm thấy
cái nét mới trong thơ anh khi ta tiếp cận bất
cứ bài thơ nào ,tuy nhiên cáí sự thành công, cái
nét riêng , cái phẩm tính thi ca trong bộn bề câu chữ đọng lại nơi
hồn người đọc lại không hiện lên vội vã hào nhoáng mà có
phần đằm sâu , buộc người đọc phải lưu ý làm quen với cách
cảm thụ mới không quá thiên về ý thức ,về
tư tưởng như cũ. Trước kia thơ anh cũng như các nhà
thơ cùng trang lứa ngồn ngộn chất sống và chi tiết đời thực , nay đã
có phần hoà trộn thực tại với những cảm thức tâm linh. Cái nét mơ
hồ , thoáng đôi chút linh giác vô thức , sự ngụ ý triết lý trừu
tượng đằng sau những cảm nhận cụ thể đã làm nên cái sương khói
khiến người đọc lắng đọng, muốn tìm
tòi suy cảm sau những buồn vui vội vã.Trước
sự mất còn của một sinh thể tác giả thấy “nghi lể phục sinh lộng
lẩy/giữa lạnh lẽo đêm dài/...thiên thần/ thiên thần /tôi thảng thốt
trong mê/sau nghìn năm vẫn thấy mình đang bay/ trên chiếc khăn
nâu huyền thuỷ/”.Cõi đời vô thuỷ vô chung, đời như
giấc mơ lớn “xử thế nhược đại mộng”, mà người xưa từng nhắc
đến nay tác giả cùng chung một cảm khái “...ba vạn chín
nghìn bậc ta chưa hết một nghìn/ thôi ngủ đi ngày mai biết đâu rồi
khác/ ta gõ tiêng chuông cho số kiếp lạc loài/ mây trắng chở về miền
thiên hư/”...Băn khoăn về cõi thực, nghĩ suy về cõi ảo... đó cũng là
niềm day dứt của bao thế hệ thi ca Á Đông chứ không phải riêng HVT hôm
nay...Và bức tranh ngôn ngữ về cõi vĩnh hằng xui ta nghĩ đến một
“cõi về” khác bằng màu sắc trong tranh của Lêvitan ( Nga).
“tôi mơ thấy mùa thu/
dưới võng mềm đất ủ/
và mẹ già tay ru/
đưa tôi vào giấc ngủ”
( giấc mơ...)
Nhiều suy tưởng tâm
linh , hình tượng thơ cua HVT không đi theo lối cụ thể -lịch sử mà
trong nhiều bài nặng về linh giác - tâm thức.
“...người ơi .Người hay
trăng muộn / mọc xế góc đời ta đây /ta mong manh .Và ta lơ lửng / vô
hồn giữa những đám mây”
( vầng trăng hiền
thục)
Hay :
“nàng lơ đãng nàng
không nhìn rõ / vòng luân hồi xô đẩy đêm nay/ ta chỉ là linh
hồn cây cỏ /
ta muốn ngừng hơi thở
sau cùng / để ánh sáng vầng trăng khâm liệm /chôn đời ta
dưới gốc trần gian”
( cây trần gian)
Khi cảm thức đã lấp
đầy hư ảo thì cú pháp cũng xô đẩy bộn bề.Chín sự vật vờ mông lung
cuả tâm thức, tạo nên cú pháp :
đây vầng trăng. Đám mây
cổ
lang thang nét hoa
văn.Và gió
và gương mặt hiền
thục hiện về
mùa thu bỏ quên đôi
guốc đỏ
( vầng trăng hiền
thục)
Câu thơ tự do , lối
vắt dòng không mới , dùng nhiều ẩn dụ - cũng vậy,nhưng lẫn một ít
chất siêu thực trong thủ pháp cấu tứ , đó là nét mơ hồ là
bề sau đầy thi vị của hình tượng thơ!
Cố nhiên ở nhiều bài
thơ HVT vẫn xử dụng lối cấu tứ quen thuộc , lối viết duy cảm ,
chuộng cách tả thực và suy lý theo một thế giới quan lôgic, nhất
nguyên, đôi khi phảng phất hơi thơ cổ : tiếng gà vắt ngang rặng tre sớm
/ đánh thức hương vườn chín/ trên thềm/ lấm chấm / dấu chân rêu. Vẫn
gợi cảm và làm tập thơ thêm đa dạng. Nhưng ở đây chúng tôi chỉ muốn
lẩy ra một vài nét mới trong bộn bề thơ anh để thấy con đường sáng
tạo của anh vẫn chưa dừng lại và độc giả còn có thể chờ đợi một
cách lạc quan về một hồn thơ đang độ
chín .
2. Cái Tôi nhọc
nhằn thế sự:
Đọc thơ HVT rất khó
thấy rõ cái hình hài cụ thể của hiện thưc, anh cũng có nhắc
đên những hàng cây, những bến đò ,những con phố..., nhưng đó
chỉ là những cái bóng hiện về trong tâm tưởng.Đi trong cuộc đời trăn trở
suy nghĩ, và những bức ảnh nhân thế chỉ là cáí cớ để anh bày tỏ
nhưng suy cảm của mình. Đó là cái mạnh nhưng cũng là cái khó của
thi sĩ . Tả cụ thể nói được nhiều chi tiết , dễ nhận biết
, thể hiện nội tâm dễ trừu tượng, khó lĩnh hội và đôi khi
chênh vênh trên nhịp cầu siêu thưc.HVT cố gắng thử sức mình theo dấu
chân các nhà thơ lớn đương đại, có bài thành công , có bài không ,
nhưng đó là hướng đi đáng trân trọng.Theo ý chúng tôi đó mới chính
là lối đi của thơ, phẩm tính trở về cái bản chất của thơ mà người
đời trông đợi: tâm trạng cuả nhà thơ trước cuộc đời .
HVT bước đi trong cuộc
sống đầy tâm sự, không vô tư hay yếm thế , mà đầy dự cảm:
một cái gì đó hiện hữu sẽ
tốt lên rất nhiều
cho mỗi thời khắc sống hướng
về phía trước
anh đã bước lên không mệt
mỏi
bằng đôi chân nối dài
mảnh ghép quả cảm
(một cái gì đó)
Với anh,dẫu tôn trọng
cái nét riêng của cá thể thì trong cuộc đời đầy biến thiên ,con
người vẫn nối tiếp những bước đi của lịch sử để mà tiến
về phía trước dẫu trải bao vật vả , khó khăn và mất mát chăng nữa.
ngôi tháp sống với thế giới
riêng của mình/bước chân lịch sử đang đến đi qua rồi lại đến
dấu rêu xanh mảng tường vỡ
viên gạch bào mòn gió mưa
...đời chật hệt căn nhà bộn
bề trăm thứ tiện nghi/tôi tự ném mình qua cửa sổ
như quả chanh vắt/khô
(tháp nghiêng)
Cộc sống với nhiều
nghịch lý, nhà thơ bước đi nhiều trăn trở , và nhìn lại thời gian
trôi cháy không thể không thấy những nét phí pham, những dòng đời
đáng tẩy xoá, nhưng không ngừng vươn tới-một thức nhận cuả con người
không mệt mỏi trước ngưỡng cửa chân lý:
ánh sáng mở ra phía bên
này
như trang giấy với nhiều
dòng gạch xóa
ánh sáng hệt nét mắt buồn
nhìn ngày tháng cạn dần
trôi đi
gạch xóa lên trang giấy đời
tôi
(di sản)
Trước ánh sáng chân
lý , anh ngộ ra một điều , nhà thơ là một hành nhân lãng du tha hương
lạc lối đang tìm về với những gì gần gũi mà thân thuộc , từ cõi
ảo trở về với bến thực: một ngôi nhà con, một giếng cát đầy,
một thân cau, một lá trầu
cay,một tiếng sơn ca khuya khoắt,một tia nắng ấm mai này...
...cành cây vươn ra khi
anh quỵ xuống
con suối hiện ra cơn khát
trưa hè
à ơ đẫm ướt anh và cơn mê
mấy độ tha hương lạc lối
tìm về
trong ánh sáng ảo
Nghịch lý cuộc đời ,
nhưng hữu lý trong sáng tạo, khi anh suy ngẫm về một hiện hữu sự
sống và cái chết, cái mất đi cái còn lại :
nằm dưới kia
một ông vua một hoàng hậu
một người hầu
một thanh gươm một tuấn
mã một mê nón
một lệnh truyền một trống
giục một lời van
một trung thực một đớn
hèn một điên loạn
một ngọn lửa một đêm tối
một chiều tà
một vận hạn một thức thời
một nguyền rủa
tất cả dưới kia...
(lăng tẩm)
Sắc sắc không không,
hào quang vương đế một thời qua đi, trên di hài cũ còn lại chùm hoa
mần trầu.Tứ bài thơ không mới nhưng hình ảnh “đọng” , tương phản giữa
quá khứ và hiện tại, giữa “câm lặng” và “lên tiếng” cuối bài “xoáy”
vào người đọc một cảm giác lạ :
trầm mặc thành quách/câm
lặng
lên tiếng/bên ngách tường/xoáy/chùm
hoa mần trầu.
Nhà thơ đi qua
thời gian ,đi qua không gian chiêm nghiệm một lối đi
trong cuộc đời:
...năm ngày lặn giữa cánh
rừng/ trườn qua lối mòn vắng dấu chân/gai nghìn tuổi xẻ đôi lòng tay
lá trăm năm mài mòn vòm
ngực/anh là con thú ngồi liếm vết thương
...năm đêm ngụp trong đám
tinh vân//nhào lộn với bầu trời đen đặc/đôi cánh tả tơi đôi cánh mọc dậy
chấm sao linh ứng vỡ
oà/anh là chim bão khản giọng mùa qua
(năm ngày đêm).
Bài thơ là một ẩn dụ
cả về đường đời lẫn đường thơ. Có nhà thơ thế kỷ trước ví thi sĩ
như con chim bồ nông tự cắn vỡ ngực mình đem sự sống cho thơ .
Nhà thơ thời nay thấy mình như con thú ngồi liếm vết thương sau chuyến
băng rừng đầy gai góc, như chim báo bão khản giọng sau bao đêm
ngụp lặn trong bầu trời đen mong tìm một lối đi ,một nghiệm
sinh cho Thơ! Cay đắng vất vã nhưng hy vọng không nguôi tàn : từng ngày từng
ngày từng ngày/từng đêm từng đêm từng đêm/cây khô lại mướt sao tàn lại hiện..
Trong chặng đường mới
của thơ anh , cuộc sống hiện lên không còn đơn giản , một chiều , mà
là một thế giới có nhiều nghịch lý , cuộc đời “không là một thang
gác pha lê mà có nhiều đinh và nhiều dằm gỗ”( Langxtơn Hiugơ),nhà thơ
là một hành nhân nhiều trăn trở, anh muốn tìm về một một
bến “thiện”trong đời thực , không nép mình vào những khuôn sáo cũ,
muốn chọn một lối riêng.
3 - Những
câu thơ hoa vỡ:
Tuy không có nhiều bài
thơ nghĩ về nghề , nhưng trong một số ý tứ độc giả vẫn nhận chân
được những suy nghĩ của anh về nghệ thuật , về người nghệ sĩ .Thơ
không thề tách rời cuộc sông, mãi mãi mang ơn Đời :
bông hoa vỡ ngàn cánh máu
rỏ xuống lót ổ câu thơ
bào thai thiên thần
(hoa vỡ)
Thơ phải thể hiện
nhịp thở cuộc sống,dẫu trực tiếp hay gián tiếp ,dẫu êm ái hay dữ
dội,thơ luôn phập phồng hơi thở cuộc sống , Chính sự phập phồng đó
tạo nên chân giá trị của Thơ.
con thuyền neo hai bờ
sông mắt/những câu thơ phía bên kia tường/vọng tới mái ngói đã ngủ
...phố hệt người đàn
bà/im lìm giữa cát và sóng/câu thơ cơn gió chướng/phập phồng vạt áo tơ
Vượt lên kỷ niệm một
thời, gián tiếp qua những bức Chân dung thơ của Nhà thơ Xuân Sách ,
tác giả muốn gửi gắm một tâm sự ,một ai điếu cho quá khứ,rút ra
những bài học cho sáng tạo nghệ thuật hôm nay. Những thăng trầm hiện
trên trang giấy :
....hiện ra trên trang giấy
những gương mặt / chằng chịt đường gân thớ thịt căng phồng
.. .cái thời/ trên gương
mặt ấy / chân lý đường cong / cái nhíu mày / đủ cho người ta đi thụt lùi ra cửa
...trên trang giấy gương
mặt ông vẽ/ máu thấm bao cánh hoa / không còn hương sắc / những cánh hoa / bốccháy
/ nơi miền đất chết
....gương mặt của cõi người
/ ôngđể tang từng số phận
(Chân dung)
HVT nhà thơ có quan niệm sống và quan niệm thơ ca nhất quán và cấp tiến. Anh không chọn lối đi bằng phẳng dễ dãi, vì như vậy “sức sáng tạo vì thế bị chững lại”. Anh đề cao cá tính sáng tạo, dấu ấn cá nhân - nhân tố tạo sức sống bền lâu cho thơ ca:
“... Chúng ta đều nhận thức tác phẩm văn học mang dấu ấn cá nhân thường là tác phẩm giàu năng lượng sáng tạo, thu hút người đọc và sức sống bền lâu. Bởi vì bản sắc xã hội của mỗi người là những hạt nhân tích cực góp phần làm nên cá tính sáng tạo. Không nhà văn nào khi cầm bút lại không say sưa với những chi tiết đời thường nhỏ nhặt, khuất lấp đâu đó, trái nghịch đâu đó, nhưng đó là những nét có khả năng khái quát tô đậm bức tranh rộng lớn, thấm đẫm thân phận của một cộng đồng, một dân tộc. Tôi e rằng cứ chăm chăm vào cái lớn lao, say mê với viễn cảnh bao la trời đất dễ dàng không nhìn thấy nơi mình đang đứng, bóng dáng cụ thể của chính mình”.
Sầm Sơn - Thanh Hóa, 29/9/2009
Yến Nhi
Theo https://www.vanchuongviet.org/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét