Nhà văn của những mảnh đời bất hạnh!
(Đọc “Gió lẻ và 9 câu chuyện khác...”* của Nguyễn NgọcTư)
Trong số các nhà văn
Việt Nam từng nhận giải thưởng văn học Asean Nguyễn NgọcTư có một vẻ
riêng, không phải chị là nhà văn nữ trẻ nhất, mà chính vì cái tâm
niệm đựơc thể hiện trong bài viết kỷ niệm về sự
kiện này – giải thưởng năm 2008, chị nói “... nếu vẽ một biểu tượng
của nghề viết mà tôi đeo đuổi , tôi sẽ vẽ hình ảnh của
giọt nước mắt” [...] “những tác phẩm của tôi chưa có được sức mạnh
của nước mắt nhưng tôi vẫn đang cố gắng hết mình”**.Chính bởi cái
tín niệm nghệ thuật đó chi phối nên các tác phẩm của chị
đều nghiêng đến những số phận, những mảnh đời bất hạnh.“ GIÓ LẺ và
9 câu chuyện khác”, tập truyện mới phát hành cuả
Nguyễn Ngọc Tư là một minh chứng .
Tác phẩm không xuất
hiện một nhân vật “số đỏ”, hay một con người hãnh tiến nào hết và
hoàn cảnh sống trong tác phẩm cũng tầm thường ,nhàn nhạt
nếu không nói là vô vị.Tuy nhiên với cái nhìn nghệ thuật trên phương
diện thẩm mỹ thì cuộc sống hiu hắt ở cái Xứ Sầu lại đem
đến cho tác giả nhiều ấn tượng để viết thành văn. Nhờ cái “tài Văn”
của tác giả mà những câu chuyện đơn giản bổng trở nên lấp
lánh , xoáy sâu vào tấm lòng người đọc , làm vương vấn maĩ dẫu khi
trang sách đã gấp .
Đây là câu chuyện về
xóm ngheò Thổ Sầu hàng ngày đón khách du lịch tham quan. Niềm vui vì
thu hoạch kinh tế du lịch cho lớp người này nhưng u buồn và chua xót
cho lớp người kia ,vì cứ phô bày mãi cái nghèo đói, cái hoang dã ra
cho người ta tìm hiểu, xoi mói, người ta ngạc nhiên, thương xót thì
quả thật cũng vạn bất đắc dĩ!(Thổ Sầu )Một cảnh núi lở làm tan
hoang một vùng dân cư và bao nhiêu ngang trái ,thô kệch ngẫu
nhiên phơi ra.Cuộc sống lang chạ ê chề một cách tự nhiên hiện lên bất
khả kháng trong đổ nát, hổn độn làm ngơ ngác cả những
tâm hồn bé dại (Núi lở ).
Tập truyên gợi buồn
vì chúng ta gặp nhiều thân phận không may mắn. Một nỗi buồn khôn khuây
trùm lên gia đình nọ khi trong cơn mê bà nội nhắc lại cái chết của
thằng hai Ut Hơn phiá bên kia chiến tuyến bị người anh bắn chết . Nỗi
đau lớn qua đi,đứa con nhỏ sót lại của Ut Hơn dẫu được cả gia đình
yêu thương đùm bọc , cuộc sống thơ ngây của nó vẫn có nhiều vết gợn
(Vết chim trời ). Một nỗi buồn khác vây lấy đoàn tàu chở hai cha con
về quê xa, nơi có người đàn bà đang chờ cha thằng bé về làm đám
cưới . Thằng nhỏ Sói đã xuống một ga lẻ bỏ đi ,
mặc người cha khốn khổ tìm kiếm trong hoảng loạn đau đớn.Nó thương
cha lắm nhưng mà việc làm của cha nó, nó không san sẻ được (Ấu thơ
tươi đẹp ). Rồi cái chết của Vĩnh một thanh niên ưa phiêu
lãng sau những tháng ngày lang bạt hoan lạc tiêu phí cả
thời trai, muốn đi tìm cảm giác lạ trên núi Puvan ,
chờ xem “hoa sầu” nở để rồi nhận một cái chết vô nghĩa ,
trốn chạy những tháng ngày trống rỗng đang đợi chờ trước mặt (Sầu
trên đỉnh Puvan) ).
Nhiều số phận không
may mắn như mặt nước đầm hắt hiu buồn nhưng lại
nổi lên những đóa hoa súng sáng trong ,tươi tắn - những tâm
hồn binh dị , tinh tế , phong phú.
Như chính Ngọc Tư thổ
lộ, chị hướng ngòi bút đến những thân phận nhỏ bé, những mảnh đời
bất hạnh nhưng ẩn sâu bên dưới là một nguồn năng lượng
trầm tích khiến cuộc đời không mất đi hy vọng. Người đọc thông cảm
với nỗi day dứt theo tháng ngày của người anh trước cái
chết không may của người em, cho dù đứng bên kia chiến tuyến, hay tâm
trạng băn khoăn của người cha trước ý nghĩa mập mờ của một câu thành
ngữ khơi dậy trong ông một mặc cảm về sự kém hiểu biết, ít vốn
sống của mình.Tấm lòng trắc ẩn của người ông trước đồng tiền kiếm
được trên sự nhọc nhằn tủi hổ cuả dân làng...Những trang miêu tả tâm
lý của tác giả đằm sâu và tinh tế: cô gái lái xe đã khước
từ công việc quen thuộc êm, nhàn vì phải tiếp xúc hàng
ngày với ông chủ hào hoa nhưng nhạt nhẽo và giả tạo.Một nhà nghiên
cứu VHDZ cao tuổi sau những tháng ngày bươn trãi sưu
tầm khi chia tay với một nữ cộng tác viên trẻ
trung,phóng khoáng bỗng dâng trào nỗi nhớ nhung thuần khiết và một
xúc cảm đằm thắm .Tất cả đều đứng ở bờ ranh của sự trong sáng và
u tối ,của cái thiện và cái ác, “cái tài” của Nguyễn
Ngọc Tư là nơi mấp mé bờ vực đó vẫn giữ
cho nhân vật một nét của thiên lương, để rồi chỉ chờ chút gió lành
của cuộc sống thoáng qua là bùng lên ánh sáng của nhân phẩm.
Ngòi bút Nguyễn Ngọc
Tư trong tập truyện hướng nhiều đến trẻ em và phụ nữ
.Những cậu bé như Vĩnh , Sói,và các em bé không tên khác hiện lên
trong các truyện là những em bé nhạy cảm với nỗi u buồn về sự mất
mát của bạn bè, người thân nhưng luôn tự chủ trong hành động.Hơn một
lần chúng ta đã gặp và cảm động với những người phụ nữ đau thương
mà nhân hậu ở vùng đất Cực Nam qua tác phẩm khá nổi tiếng “Cánh
đồng bất tận” của chị .Trong tập truyện này vẫn
hiện hữu những con người đáng mến đó nhưng ở nhiều lối rẽ khác của
cuộc đời .Thật khó nguôi quên hình ảnh người đàn bà bất hạnh trong
cuộc sống gia đình đến với người đàn ông yêu thương giữa mùa mưa bão
( Một chuyện hẹn hò ). Tình cảm chân thật mãnh liệt đã vượt khỏi
những khắc nghiệt của lề thói cũng như sự hung bạo của
thiên nhiên . Họ đến với nhau trong lo âu nhưng dịu ngọt, hiến dâng cho
nhau một tình yêu đầy thảng thốt .Cái hình ảnh người đàn ông lao theo
thất vọng trong mưa lũ và cái cảnh người đàn
bà chới với cô độc, giữa đầm nước mênh mông, sóng
cồn lên giận dữ đã gợi lên trong tâm thức người đọc
một đau xót khôn nguôi về thân phận người phụ nữ nơi miền
đất hẻo lánh, dẫu bao năm tháng đã đi qua với sóng gió bao cuộc
chiến chinh nhỏ to chìm nổi!
Đặc biệt hình tượng
cô gái câm trong truyện “Gió lẻ”.Cảm nhận về thiên truyện này cũng
như với “Cánh đồng bất tận” trước đây cuả người
đọc không hoàn toàn giống nhau. Nếu người đàn ông từng trải trong
“Cánh đồng bất tận” đã tìm cách trả thù đời một
cách tàn nhẫn qua mối quan hệ với phụ nữ, cho đến khi đứa con gái
yêu thương bị nạn ông mới thức tỉnh, thì trong “Gió lẻ” cô gái câm
chỉ là một con chim sẻ nhỏ ngờ nghệch ngây thơ cho đến cuối chặng
đường, mới tự phát làm được một việc có
ích là kéo tay lái của Dự cứu “đại ca Buồn ” khỏi bị tông xuống
vực.Trong cả hai thiên truyện đều không có người tốt một cách đích
thực và hoàn cảnh sống đầy đủ “tính Người” dù chỉ thoáng
qua, chỉ có mầm mống của cái thiện ẩn chứa trong bao số
phận, có dịp mới bùng lên.Từ một cô bé ngây thơ trong sáng
bị đẩy vào đời bởi ông Tám Nhân Đạo, rời khỏi miệt rừng
hoang vu cô trôi nổi nhếch nhác trong các bến bãi cuộc đời,
có lúc tưởng đã mất tăm, có lúc như được gặp một hạnh
phúc may mắn nơi Dự- người “lơ” xe vô gia đình , nhưng lại sa
vào bàn tay đại ca Buồn lái xe một cách vô cảm nhưng hữu
lý trong cuộc đời bơ vơ bất lực trước mọi mưa gió của cô
.Một cơn ghen trần thế mơ hồ xuýt gây thành án mạng. Nhưng trong giây
phút hiểm ngheò cái “tính thiện” của cô gái bừng tỉnh,cô đã gan dạ
mạnh mẽ “giằng tay lái của Dự và kiệt sức níu chiếc xe trôi nghiêng
về phía mình , phía không ông”.Cái phút xuất thần mạnh mẽ , thiên
lương nơi em bừng trổi dậy để rồi tắt đi vĩnh viễn theo số phận !Cái
phút giây đó làm cho em thành Người đúng bản chất , làm cho cuộc đời
không mất hy vọng.Hai kẻ đi vào “bóng tối vô tận” , kẻ thứ ba “chơi
vơi bên mép vực rã rời trong gió lẻ , sương mù, đá và cây”. Còn lại
trong lòng người đọc không chỉ một nỗi xót thương dằng dặc mà còn
một “đốn ngộ” về thiên lương về nhân phẩm trong những mảnh đời tưởng
như đã bị bao bất hạnh làm thui chột nhân tính .
Thông điệp mà thiên
truyện gửi đi : Xin đừng đẩy những con người bé nhỏ vào nơi vô định.
Hãy xót thương và tin tưởng cái tốt có ở khắp mọi nơi dù le lói hay
bừng sáng .
Người không may
mắn trong cuộc đời tìm được nơi tập
truyện bao bầu bạn cùng cảnh ngộ. Kẻ may mắn yêu
hơn cuộc sống mình đang thụ hưởng ,nhưng biết thông cảm hơn
với bao đồng loại đang khốn khó.
Tập truyện khẳng định thêm phong cách văn chương Nguyễn Ngọc Tư : bình dị , chân thật, trong sáng , đậm đà hương vị miền Cực Nam từ chi tiết , hình ảnh đến ngôn ngữ. Ta từng biết những nhân vật Nam bộ thẳng thắn, ngoan cường , yêu ghét đến tận cùng gan ruột ở các tác phẩm thế hệ trước như Anh Đức, Trần Hiếu Minh,Phan Tứ, Nguyễn Quang Sáng... nay Nguyễn Ngọc Tư bổ sung vào đấy những thân phận bé nhỏ, mảnh mai mà giàu tình thương và hy vọng.
Tập truyện cũng ghi nhận một tiếp cận của Nguyễn Ngọc Tư vào trào lưu mới ở lối kết cấu đồng hiện (Sầu trên đỉnh Puvan, Núi lở, Gió lẻ ) và sự hoá thân vào các ngôi 1, ngôi 3, và loài vật để kể chuyện (Vết chim trời, Ấu thơ tươi đẹp, Một chuyện hẹn hò) làm thay đổi tiết tấu tự sự ở từng thiên truỵện cho thêm phần dí dỏm, hứng thú. Nhưng dễ nhận dạng một phong cách viết truyện khá ổn định của Nguyễn Ngọc Tư, chị không ồn ào chạy theo các mẫu mã tân kỳ mà âm thầm nuôi dưỡng một cá tính sáng tạo lấy sự chân tình ,sự xót thương làm căn bản, lấy hương vị nắng gió của một miệt đất quê Nam bộ đầy gian lao trắc trở nhưng cũng lắm sắc màu làm điểm trang, Nguyễn Ngọc Tư nối tiếp cái cách thể hiện quê kiểng chơn chất mà sâu lắng của các nhà văn Sơn Nam,Đoàn Giỏi... , nhưng nó là cái phía này ồn ào sóng nước bổ sung cho cái phía kia trầm mặc núi non của quê Việt.
Văn chương chân chính
mang lại cho độc giả niềm hạnh phúc lớn lao là sau khi đọc
xong tác phẩm đều muốn tự soi rọi bản
thân để nâng mình lên, đó là hiệu ứng cao cả và thiêng
liêng giúp nó luôn đứng vào thứ hạng bậc cao trong kho tàng
đời sống tinh thần nhân loại.Chẳng thế mà khi gặp những
trắc trở trong cuộc đời có tác giả đã thốt lên :
Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy! Văn chương nhiều lúc được xem
như vị cứu tinh trong cuộc đời gian khó.Có được vị thế đó
là nhờ trực tiếp hay gián tiếp nó luôn tìm cách khơi dậy
những suy cảm của độc giả về cái thiện và cái ác
,về nỗi đau và niềm vui trong cúộc sống. Nó
vừa có sự thuyết phục tức thời vừa có sự ám ảnh lâu dài
đến đời sống tinh thần con người. “Gió lẻ...” đã ít nhiều mang đến
cho độc giả cảm nhận đó.
Chú thích:
* Nhà Xuất bản Trẻ
9-2008
** Bài phát biểu tại
lễ nhận giải văn học ASEAN 2008.
18/12/2008
Yến Nhi
Theo https://www.vanchuongviet.org/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét