Kim Sơn, ký ức những vùng quê
Lâu lâu mới ngồi với nhà nhiếp ảnh Kim Sơn. Lâu lâu bởi vì
anh Nam tôi Bắc, nhưng mỗi khi anh đến, dường như anh mang cả miền quê, cả dư vị
hương đồng gió nội về bên tôi. Nhìn gương mặt dạn dày sương gió nhưng nụ cười
luôn bừng sáng trên gương mặt từng trải này tôi lại cảm thấy bình yên. Mà cũng
thật lạ, quê anh Kinh Bắc, nhưng có thể nói anh là trai Hà Nội, vào chiến khu B
rồi về sống tại Sài Gòn, vậy mà anh yêu miền quê say đắm với một tình yêu ít
người có được. Tôi đọc được điều đó trong ảnh của anh. Gần đây anh có tham gia
triển lãm ảnh “Chốn quê” ở Hàng Da Gallery, nhưng đó không phải là tất cả. Tôi
biết vẻ ngoài chai sạn nhưng bên trong anh là một người đa cảm. Lần đó mấy thằng
gặp nhau lan man chuyện nọ chuyện kia rồi lại vòng về quê anh. Kim Sơn đỏ mặt
buồn buồn nói rằng không biết vì sao mà người quê anh lại tổ chức hát “đồng ca
quan họ”. Chẳng ai nói gì thêm nhưng mãi sau mới lấy lại được cái không khí ban
đầu. Tôi hiểu rằng anh yêu quê da diết và anh mang nó vào trong nhiếp ảnh của
riêng mình. Ảnh của Kim Sơn có những khung cảnh yên bình của một vùng quê, những
cánh đồng xanh mướt và thẳng cánh cò bay, những khúc sông êm đềm lặng lẽ trôi.
Và đâu đó những ngôi nhà trong buổi hoàng hôn nhập nhoạng khói lam chiều, nép
mình êm đềm giữa chốn quê. Vẻ mộc mạc, sự tĩnh lặng, đan xen thấp thoáng cánh
cò trắng lả lướt, một vẻ đẹp rất đỗi thanh bình. Cận cảnh chút nữa là những ngôi
nhà tường gạch sơn vôi, những chiếc sân gạch màu nâu hòa quyện với những ánh nắng
vàng như mật mà chỉ chốn quê mới có, mới cảm nhận được tạo nên một sự bình yên
đến nao lòng.
Bằng niềm say mê vô tận với thiên nhiên, nhiếp ảnh gia Kim
Sơn đã đi hàng nghìn cây số để ghi lại những khoảnh khắc kỳ ảo trên khắp các
vùng quê Việt Nam. Anh kể với tôi, có lần anh đã bị một cô gái bán dạo ở một
vùng miền Trung hút hồn bởi nụ cười tỏa rạng và ánh mắt trong veo, mát lịm như
giọt sương đêm. Lần khác là con đò cắm sào bên bến vắng không người giữa buổi
trưa hè, mấy lùm tre tỏa mát soi bóng trên dòng nước trong xanh, người nghệ sĩ lãng tử trở về với tuổi thơ mình mà quên cả đường về. Không thể kể hết được những
câu chuyện về hành trình của những chuyến đi vì anh vốn trầm lắng và không
thích nói về mình. Nhưng người ta thấy trong ảnh của anh có thơ: “Quê hương tôi
có con sông xanh biếc/ Nước gương trong soi tóc những hàng tre/ Tâm hồn tôi là một
buổi trưa hè/ Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng” Và rồi, “Chúng tôi lớn lên mỗi
người mỗi ngả/ Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông/ Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng/ Tôi
cầm súng xa nhà đi kháng chiến/ Nhưng lòng tôi như mưa nguồn gió biển/ Vẫn trở về
lưu luyến bên sông”. Không hiểu sao những vần thơ tuyệt vời của Tế Hanh lại tả
đúng về anh! Vẻ đẹp miền quê đã cuốn anh đi nhiều nơi, anh thích được thả hồn
trên những dòng suối mát lành, khi ấy anh nhìn thấy hết vẻ đẹp thuần khiết nơi
quê. Anh mê đắm những ngọn đồi và thảo nguyên tắm trong ánh nắng rực rỡ. Anh chọn
đúng thời điểm để chụp những tia sáng mặt trời nhuộm vàng những cánh đồng lúa
chín. Sườn đồi thoai thoải chìm trong ánh hoàng hôn dịu nhẹ. Những ngôi nhà
phía xa tạo thành nét chấm phá cho bức ảnh thôn quê tuyệt đẹp.
Tĩnh lặng. Ảnh: Kim Sơn
Trong ảnh của Kim Sơn đôi lúc có những phản đề, tưởng như
không đúng nhưng cũng lại vẫn đúng. Giữa khoảng tưởng như có lý và phi lý, đúng
và không hẳn đúng ấy, lại là một tâm trạng, một sự giãi bày rất sâu, để cảm nhận
được hơn là lý giải. Có những cách tiếp cận như vậy về đề tài lớn lao và đôi
lúc như trừu tượng này, phụ thuộc vào sự cảm nhận và phong cách của từng người.
Cái cách tiếp cận riêng rất đa dạng về đề tài đất nước con người của Kim Sơn thật
đa dạng và không kém phần da diết. Người ta cần một cách lý giải không hề lặp lại
trước những vấn đề cũ đã nhiều lần khai thác. Nó xuất phát từ cảm xúc và thẩm mỹ
nghệ thuật trên con đường sáng tác. Nhiều khi người nghệ sĩ biến mình thành người
hát rong đang căng cảm xúc trên dây đàn để ngợi ca một buổi hoàng hôn nơi thôn
dã, một dòng sông quê hương hay khoảnh khắc bâng khuâng của người thiếu nữ. Mỗi
tác phẩm như một mảnh ký ức, mang khát vọng của nghệ thuật và lấp lánh một bản
sắc riêng rất Kim Sơn. Cuộc sống không bao giờ ngưng nghỉ, và nhiếp ảnh luôn có
nhiệm vụ giữ gìn quá khứ, ghi nhận những hình ảnh cuộc sống hiện tại cho mai
sau. Nhịp đập của cuộc sống muôn hình muôn vẻ có thể: đều đặn, dồn dập hay ồn
ã, êm đềm. Nghĩ về chốn quê ký ức ùa về thật nhiều: một làn điệu dân ca,
một câu ví dặm, một tiếng hát ru…
Những bức ảnh của anh đã làm cho người ta hình dung vượt ra
ngoài khuôn khổ của nó rất nhiều. Hình như chốn quê có cả mùi vị của dưa cà, nồi
cá kho ủ trấu, của bát canh cua đồng. Có cả tiếng cọt kẹt của võng, tiếng quạt
nan của mẹ, nghe rõ cả tiếng chim gù buổi trưa hè. Có ánh bình minh sáng tươi
trải dài trên ruộng lúa vàng bao la bát ngát cùng muôn vàn thứ dư vị nồng nàn
đã hòa vào sắc quê. Nhìn ngắm cái chõng tre, đôi đũa, cái quạt nan, bỗng nhận
ra sự thuần hậu, thanh tao trong đời sống văn minh lúa nước bao đời. Tất cả như
toát lên vẻ thuần khiết của một làng quê yên ả, thuần nông. Xúc cảm lãng mạn
như làn gió mát lành đầy hương sắc đến với chúng ta để khơi gợi và phát triển
những tình cảm tốt đẹp của con người. Kim Sơn là vậy, với những mảng đen - trắng
tưởng là đối lập nhưng vô cùng thống nhất đã chỉ ra một “Thiên đường” - điểm dừng
chân lý tưởng của cuộc đời mỗi con người.
Bà bán cau. Ảnh: Kim Sơn
Mỗi người có một thiên đường của riêng mình. Nó tồn tại trong
trí tưởng tượng, niềm mơ ước hướng tới của mỗi người. Đối với người này có thể
Thiên đường đơn giản chỉ là sự sẻ chia giữa người và người. Đối với người khác
Thiên đường có khi lại là bến bờ hạnh phúc, nơi chỉ toàn niềm vui mà không có nỗi
buồn... Với Kim Sơn, qua lăng kính của anh - Thiên đường là một rừng cây, con
suối, một cánh đồng lúa chín, dòng sông có con đò nhỏ lững lờ trôi… Anh là người
có suy nghĩ sâu sắc, pha chút lãng mạn nên tác phẩm của anh thường thiên về nghệ
thuật. Anh gửi gắm ước mơ vào mỗi tác phẩm của mình. Tuy bối cảnh, cách thể hiện,
nội dung khác nhau trong từng bức ảnh, nhưng chúng lại có một điểm chung giống
nhau, đó là mang chung một tâm hồn Kim Sơn ở đó.
Ảnh của Kim Sơn có tính động trong sự tĩnh lặng, làm cho người xem có cảm giác nhìn thấy dòng suối đang chảy và lá cây lay động theo làn gió. Để người xem tưởng tượng được những cái động trong một hình ảnh tĩnh như vậy chính là cái tài của nhà nhiếp ảnh. Anh đã chọn đúng thời điểm bấm máy, sử dụng ánh sáng một cách tinh tế, cộng thêm góc độ thể hiện và sự hiểu biết về nơi mình đang sống.
Ảnh của Kim Sơn có tính động trong sự tĩnh lặng, làm cho người xem có cảm giác nhìn thấy dòng suối đang chảy và lá cây lay động theo làn gió. Để người xem tưởng tượng được những cái động trong một hình ảnh tĩnh như vậy chính là cái tài của nhà nhiếp ảnh. Anh đã chọn đúng thời điểm bấm máy, sử dụng ánh sáng một cách tinh tế, cộng thêm góc độ thể hiện và sự hiểu biết về nơi mình đang sống.
Cỏ cây hoa lá đã hòa nhập vào anh tạo nên một khung cảnh hữu
tình đến như vậy. Một điều quan trọng hơn để tác giả cho ra đời những bức ảnh
phong cảnh đẹp và thơ mộng như vậy là do nó đã mang cái hồn và cảm xúc của người
bấm máy.
Kim Sơn ưa thích nghệ thuật nhiếp ảnh đen trắng.
Trong ảnh tác giả luôn chú ý xử lý điểm sáng của các chất liệu trong khuôn
hình, độ tương phản của hình ảnh khác nhau làm nổi bật lên chất liệu. Cách xử
lý điểm sáng và độ tương phản làm cho hình ảnh động và nổi bật, nói lên được những
điều nội dung bức ảnh cần thể hiện. Bố cục giữa điểm sáng - tối, tương đồng về
mặt hình hài, tạo sự tư duy cho người xem vượt ra khỏi khuôn hình. Anh sử dụng
ánh sáng một cách triệt để trong từng cú bấm máy nên ảnh của anh có chiều sâu,
có lớp thứ. Sự thành công trên bước đường nghệ thuật của nhà nhiếp ảnh Kim Sơn
là phép tính cộng giữa một tâm hồn mang đầy cảm xúc, thêm sự tỉ mỉ khắt khe
trong kỹ thuật và biết sáng tạo một cách khoa học trong từng tác phẩm.
Nguyễn Thành
Nguồn: Tạp chí Mỹ thuật Nhiếp ảnh
số tháng 7+8/2015











Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét