Nguyễn Tuân và sự độc đáo
trong văn chương
Ở bất cứ phương diện nào của nghệ thuật ngôn từ, ông cũng
khéo léo đặt cái dấu ấn riêng của mình. Trước thứ văn bản “trộn không lẫn” ấy,
các loại văn chương không dấu ấn riêng hiện ra như một thứ hạng nhì, hạng ba.
Bước đầu: từ bỏ
Lúc mới viết, Nguyễn Tuân cho “trình làng” một thứ văn chương
nhang nhác như “xã hội ba đào ký” của Nguyễn Công Hoan, tức là đi vào khắc họa những nét kỳ cục buồn cười của chung quanh. Nhưng rồi đặt vào hoàn cảnh thị trường
văn chương đang hình thành, ông cảm thấy không ổn. Phải tìm ra được “mặt hàng
riêng” của mình. Có vẻ như ở đây người ta phải dám chơi một tiếng bạc “được ăn
cả ngã về không”. Và Nguyễn Tuân đã chấp nhận. Cái cách viết mới le lói hình
thành qua vài bài in trên Đông Dương tạp chí của Nguyễn Giang bị ông từ bỏ. Một
cuộc phiêu lưu bắt đầu, Nguyễn Tuân “xăm xăm băng lối vườn khuya một mình” đi
vào con đường độc đạo chưa ai đặt chân.
Lấy bản thân làm tài liệu
Mọi người dễ nhận ra khi đọc Nguyễn Tuân là ông chỉ viết về
chính những gì ông đã sống. Trong khi ở một số người cầm bút đương thời có hiện
tượng “sống một đằng viết một nẻo” thì ông mang chuỗi ngày quý báu của mình
đang thể nghiệm vào luôn các trang viết. Đọc những bài trong Tuỳ bút I, Tuỳ bút
II, Nguyễn... người ta không những biết ông gia cảnh thế này, dòng dõi thế kia,
mà còn được biết thói quen hút thuốc và đọc sách của ông, ý thích lang thang
trên các đường phố Hà Nội của ông, thậm chí còn được biết ông làm thêm một cái
nhà, hoặc đi dự một đám cưới ra sao.
Phải nói đây là cả một hướng đi bạo. Ngay ở phương Tây, từ thế
kỷ XIX về trước, lối viết đi vào xây dựng hình ảnh bản thân đã bị lên án.
Pascal từng bảo:“Cái tôi thật đáng ghét”. Đối chiếu với thói quen giao tiếp
của người phương Đông thì cái cách nói về bản thân không biết mệt ấy lại càng
khó coi. Nguyễn Tuân lại tình nguyện đi vào vùng cấm ấy có phải vì những ý nghĩ
thường trực sau:
- Trong tất cả sự độc đáo trên đời, chỉ có sự độc đáo của
mỗi cá nhân là bền vững nhất, chắc chắn nhất.
- Chỗ giống nhau của tất cả chúng ta là chẳng ai giống
ai hết.
- Vậy cách tốt nhất trong giao tiếp là cứ hiện đúng như
mình vốn có, biết đâu nhờ đó lại tạo nên sự đồng cảm.
Montaigne chắc không thể ngờ là cái câu ông viết trong Tiểu
luận “Tôi chính là chất liệu cho sách của tôi” lại được một nhà văn nước Việt
thực hiện một cách trọn vẹn.
Một chút quá đáng
Trên cái hướng lớn là khai thác bản thân, một động tác nữa được
thực hiện để tạo nên vẻ độc đáo của văn chương Nguyễn Tuân, đó là ông luôn tìm
cách tô đậm những gì khác người nơi mình. Trên các trang viết, con người tác giả
thường hiện ra đầy thách thức. Ai kia quen sống theo khuôn khổ, hẳn không thể
thích cách sống ngang tàng không chịu ràng buộc của ông. Trong sự chung sống, nếu
như người đời thường trọng sự khoan hoà nhân ái, thì ông sẵn sàng “lượm những
hòn đá thực to ném lung tung, bất kể là trúng đích hay trật sang bên cạnh” (Đôi
tri kỷ gượng). Cho đến lời lẽ hàng ngày của Nguyễn, theo chính ông miêu tả, thường
cũng “lủng ca lủng củng dấm dẳng cứ như đâm vào họng”. Những người có
quen biết ông Nguyễn đều biết rằng, thực ra, ở đây tác giả có phần thậm xưng. Đọc
kỹ văn của Nguyễn Tuân, người ta nhận ra ông không chỉ ích kỷ, mà còn biết lo
cho mọi người; có lúc rất khinh bạc, nhưng có lúc lại đôn hậu biết điều. Nói
chung, phải nhận đó là một con người khả ái, bởi ý thức phục thiện và những
tinh tế trong đối xử. Nhưng Nguyễn Tuân lại cứ thuận miệng mà tố mình lên như vậy
là vì ông muốn tạo ra cho trang viết một hiệu quả nghệ thuật cần thiết. Và sự hấp
dẫn của văn ông là sự hấp dẫn của kẻ làm xiếc, kẻ đi trên bờ vực. Theo dõi lời
lẽ, cử chỉ của kẻ thường tỏ ra khác đời ấy, người bình thường không khỏi nhiều
phen kinh sợ, nhưng rồi ra, lại được thở phào nhẹ nhõm. Và lúc tới được với con
người đích thực nơi ông, cũng là lúc người ta hết lời cảm phục.
Độc đáo để thành thực
“Lúc mới giao thiệp loàng xoàng với chung quanh, người ta đã
không chịu được chàng rồi. Bây giờ Nguyễn lại làm sách để ghi lại những cái lố
bịch mà sự chung đụng mỗi ngày càng vạch rõ thêm, người ta lại càng không thể
tha thứ cho chàng được nữa” (Đôi tri kỷ gượng).
Trong lời tự nhận xét trên, Nguyễn Tuân đã nhìn thấy một sự
thực: ở xứ sở này, sự độc đáo trong văn chương dường như là chuyện hai lần vô lễ,
chung quanh không bao giờ chấp nhận. Câu hỏi đặt ra: tại sao ông Nguyễn vẫn xé
rào mà đi và cuối cùng lại được kính trọng? Ở đây, câu trả lời có liên quan đến
một vấn đề cơ bản của nghệ thuật.
Mỗi khi có dịp tiếp xúc với bạn đọc, một số cây bút hạng nhì
hay tỏ ý phân trần: trong tác phẩm tôi viết, tôi không thêm thắt bịa đặt gì cả.
Tôi chỉ ghi chép sự thực như nó vốn có. Ít ra, tôi đã biết điều, tôi đã khiêm tốn!
Khốn khổ, nếu như sự thật trong nghệ thuật là cái chuyện bất cứ người trần mắt
thịt nào cũng nhìn thấy, thì các tài năng làm gì còn có lý do mà tồn tại?!
Không, cái gọi là sự thực khách quan ấy thường nhàm chán, vô bổ. Ngược lại, cái
sự thực mà người ta mong tìm thấy ở tác phẩm văn chương bao giờ cũng mang màu sắc
chủ quan của các nhà văn chân chính, nghĩa là chỉ nhà văn đó mới nhìn ra, mà những
người khác không thể thấy. Nói gọn lại tức là: trong văn chương, người ta không
độc đáo thì cũng không thể thành thực.
Không dễ bắt chước
Thấy Nguyễn Tuân “chơi lối độc tấu” được nhiều người mến mộ,
không ít cây bút vỡ ra bài học về sự độc đáo và cũng có ý học theo, mà trước
tiên là tô đậm cho cuộc sống và văn chương mình những vẻ khác đời. Có điều phần
lớn những cây bút học đòi này thất bại: sự độc đáo trong văn chương ở họ, rút lại
là một cái gì dang dở bất thành, cá tính hiện ra thành cá tật, đôi khi đọc chướng
anh ách và đọc một lần là người ta sợ, không dám đọc tiếp.
Đến được sự độc đáo trong văn chương, Nguyễn Tuân dựa trên một
căn bản văn hoá vững chắc; muốn học cách khai thác bản thân như Nguyễn Tuân,
trước tiên phải có vốn liếng từng trải thâm hậu và bản năng làm người nhạy bén
như ông Nguyễn - bằng không, tẩu hoả nhập ma là chuyện khó lòng tránh khỏi.
1994



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét