Thứ Sáu, 2 tháng 4, 2021
Tính nhân văn trong ẩm thực Việt Nam
Không phải đến hôm nay, mà ngay từ ngàn xưa bản thân miếng ăn
thức uống đã mang tính nhân văn rồi. Từ thời hồng hoang ấy, con người nguyên thủy,
với cuộc sống bầy đàn lang thang du mục, họ đã biết tìm miếng ăn, thức uống có
sẵn trong thiên nhiên để sinh tồn. Dẫu miếng ăn thời ấy chỉ là ăn sống nuốt
tươi nhưng là một gắn kết bắt buộc vì nếu không có nó, loài người tất sẽ
tiệt vong. Đói thì săn bắt, hái lượm. Khát thì tìm dòng sông, con suối hay tìm
những mạch nước ngầm để uống.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét