Cả bàn ăn đều kinh ngạc. Tạo thả rơi đôi đũa xuống
bàn như ngày xưa Lưu Huyền Ðức nghe Tào Tháo khen mình anh hùng. Vợ chàng
nghẹn ngào vì miếng đồ ăn đang nuốt giữa một xúc động quá mạnh. Mẹ chàng bình
tĩnh hơn, ngậm miếng cơm đang nhai, mỉm cười một cách nhẫn nại. Những nét nhăn
trên mặt bà chỉ thấy hơi nhăn thêm một chút. Ðó là tất cả phản động của một
bà cụ đã bao năm đau khổ vì bao đảo lộn của cái xã hội rất xa lạ đối với bà. Thằng
Hòa, con Loan, con Mỹ, tuy không hiểu gì cùng hoảng sợ, thôi không cãi nhau nữa.
Chúng bỏ trở vào dĩa những món ăn vừa gắp lên, bộ lấm lét như có tội. Cả thảy đều
nhìn trừng trừng thằng Kiệt nó đang khó chiu, và, như giận lẫy, nó tỏ một vẻ
khiêu khích còn đáng giận thêm. Ruồi mặc sức mà bay vù vù, mà đậu lên các món ăn, trong sự im
lặng nặng nề ấy. Hơi nước mặc sức mà đọng chung quanh mấy ly nước đá không ngón
tay nào rớ tới ly để xóa những mụt nước trắng mờ đang đơm lổm chổm trên vách
pha-lê. Cùng với tim của người quanh bàn, thời gian như ngừng hẳn lại. Ðoạn chót của bữa cơm chiều hôm ấy không kéo dằng dai như mọi
ngày, và ngoài tiếng chén đũa khua, không còn nghe lời nào khác. Thằng Kiệt nghe mình có lỗi, buông đũa trước hết. Vợ Tạo nhìn
theo đứa con trai đầu lòng bước ra khỏi bàn ăn mà quên món tráng miệng nó
thích, vẻ mặt nàng thương hại và như sợ sệt đứa con kỳ dị. Bà cụ thỉnh thoảng thở dài. Tạo thì gương mặt vắng lặng một cách tuyệt vọng, trong khi mấy
đứa nhỏ hết len lén nhìn bà nội, đến nhìn ba, nhìn má. Cây tăm ngậm nơi môi chàng điên cuồng chuyển động. Nó huơi đủ
chiều, xoay đủ hướng, có khi nó nằm yên để người ta đoán thấy chàng đương cắn
răng dữ tợn. Khi con nhỏ ở lấy tấm vải phủ bàn đi, chàng đứng dậy buông một
câu khiến mẹ, vợ và con chàng đang uống nước ở bàn bên cạnh dừng tách nước nơi
môi dưới: – Thằng nầy hư, phải trị nó mới được. Bắt đầu mai nầy nó
không có xe máy như tôi đã hứa mua! Thằng Kiệt đã đi qua buồng bên kia. Thằng Hòa thất vọng trông
thấy, vì hôm nay nó mong đợi cái xe máy đó mà tập cỡi, khỏi mướn xe tiệm. Thôi
nó hết mong ké nữa rồi. Vợ Tạo mặt lộ vẻ mừng và bớt lo lắng. Nàng chờ đợi một sự nổ
bùng của nỗi tức giận của chồng, chờ đợi hình phạt gì nàng chưa biết, và chính
sự chưa biết ấy khiến nàng tiên đoán nó sẽ ghê gớm lầm. À ra chỉ có thế. Thằng
Kiệt không được thưởng xe máy theo lời hứa. Nàng nghe nhẹ hẳn người. Hớp từng hớp nước, nàng vừa lắng nghe mùi vị của trà, vừa suy
nghĩ. Ai đời một đứa bé mười bốn tuổi đầu, còn là học trò trường trung học mà đã
có những ý muốn làm nàng khiếp đảm. Nàng đã có dịp nhận thấy chồng nàng có nhiều
tư tưởng táo bạo hơn nàng, nhưng chỉ hơn một tí thôi, nàng ráng theo kịp. Nói
đúng ra nàng không ráng hiểu chồng nàng cho mấy, những tư tưởng chồng dầu cao
hơn lạ hơn, nàng cũng không bị ngạc nhiên lắm. Nàng có cảm giác như chồng là kẻ
đi đường, trước nàng chỉ vài chục thước. Còn cái thằng con trai kỳ dị nầy thì y
như một đứa bé leo thang, đứng trên nấc chót, cao vòi vọi, nàng thấy mà phát ngộp. Nàng nhớ thằng Kiệt thuở còn nhỏ, chưa đi học, thích nghịch
và cứng đầu cứng cổ lắm. Bà nội thường tát yêu nó và nói nựng: “Cái thẳng giặc
con nầy, nữa nó lớn, nó phá nhà!” Nàng chỉ mỉm cười, lòng tự ái được vuốt ve.
Nhưng bây giờ đây, sự nguy hiểm rõ rệt hơn, gần hơn, nàng thấy lo sợ và sợ hãi
đứa con mà nàng không hiểu. Sau bữa cơm chiều hôm đó, gia đình không quây quần quanh bàn
ăn dọn sạch để nói chuyện như mọi khi. Tạo cũng không ra trước căn phố hóng mát
như thỉnh thoảng chàng hay làm. Phía trước náo nhiệt lắm, mà chàng thì cần tĩnh
trí để suy nghĩ. Chàng mở cửa sau ra ngoài. Nơi đó là một đám đất trống. Năm
ngoái có mấy gia đình ở đâu tản cư về ngoại ô nầy, cất núp sau dãy phố chàng ở
mấy cái nhà lá mà chàng không bao giờ đếm thử cho biết số. Chàng ngạc nhiên thấy
chuối đã mọc cao quanh mấy nhà lá đó. Mấy tháng trước đây, xóm nhà đó trơ trọi,
khô khan lắm, bây giờ nó có vẻ ấm cúng thân mật như ở nhà quê. Có bóng người đi
trên đường mòn giữa mấy nhà, có khói lam ôm ấp mái đưng chưa kịp thâm đen, có
tiếng chó sủa, có tiếng trẻ nô đùa sau bụi đinh lăng. Gió chiều lay động những
tàu chuối tơ, khiến Tạo nghe vui vui trong lòng, tưởng như mình về quê, đang đứng
trước một cảnh trong làng. Tuy vậy, chàng cũng không quên sự khó chịu nhen nhúm trong
lòng chàng từ lúc nãy khi nhìn thấy sự thay đổi bất ngờ của cảnh vật. Mấy tháng
nay chàng yên trí là xóm nhà lá đó xơ rơ lắm. Nay sự sầm uất đã bắt chợt sự yên
trí của chàng một cách đột ngột quá. Thật tình chàng cũng sung sướng thấy họ được
mát mẻ, vui vầy hơn. Nhưng chàng vẫn khó chịu vì sự yên trí bị quấy rầy. Chàng
thở dài: “Thì ra cái gì cũng thay đổi hết!” Chính lòng chàng đã và đương thay đổi
và chàng đau khổ về sự thay đổi bên trong ấy nó đã hành hạ chàng mười mấy năm
nay. Tạo là một kiến trúc sư nghèo. Mặc dầu vậy, trong những giờ rảnh
chàng cũng vẽ cho chàng một kiểu nhà. Biết đâu ngày kia chàng sẽ có nhiều tiền. Chàng làm công việc ấy với tất cả linh hồn và tấm lòng chàng.
Chàng say sưa vuốt ve những hình ảnh của khung cảnh tưởng tượng, của một mặt tiền
sáng rỡ, nhẹ nhàng. Ðó sẽ là giai tác của chàng. Chàng sẽ bắt vật liệu ca
hát những điệu thơ thới vui tươi. Chàng vui sống bao năm với những màu sắc những đường nét hiện
lên trong trí chàng. Rồi chàng ghi những cái ấy lên giấy, kết hợp chúng nó lại
thành một cái gì có thiệt, tuy chỉ mới là hình vẽ. Nhưng một kiểu nhà vừa vẽ xong thì chàng thấy hết thích ngay,
tìm tòi một hình dáng khác, những màu sắc khác, thích hợp với lòng chàng lúc bấy
giờ. Óc thẩm mỹ chàng biến chuyển vùn vụt, chàng nghe muốn chóng mặt. Tạo nghe
nơi trí và lòng chàng bao thời đại nghệ thuật đi qua trên đó. Lòng chàng đau khổ
vì không định cư một nơi nào hết mặc dầu chàng rất muốn yên thân với một hình
thức, một màu sắc lào đó. – Mẹ, sập hoài! Tạo giựt mình, dòm xuống cỏ. Trên khoảng đất hẹp giữa xóm nhà
lá và dãy phố chàng ở, một đứa bé chừng năm tuổi đương ngồi chơi gì trên cỏ. Ðứa
bé ở trần, đưa lưng đen thui lại phía chàng. Nó mặc một cái quần dài đen. Chàng
bước sấn lại thì thấy nó đương lay hoay với những cành cây nhỏ và ngắn. Nó cặm
trên cát bốn cành cây đầu trên có nạng, rồi gác ngang lên nạng những cành khác.
Thì ra nó chơi cất nhà. Khi nó vừa phủ lên cái giàn đó một tấm lá chuối để làm
nóc nhà thì gió ở đâu thổi đến. Nóc nhà của nó bay lên, bốn cây cột đều ngã. Thằng
nhỏ gương mặt dễ thương nầy tức giận chưởi thề nữa, nhưng không nản chí, bắt đầu
xây dựng lại. Gió lại thổi lên phá hoại công trình của nó. Lần nầy nó nắm chặt
hai tay, bậm môi như muốn đánh ai. Ðoạn nghĩ ra điều gì, nó cởi tuột quần
ra, mò dưới cỏ tìm gặp hai sợi dây chuối, nó cột túm hai ống quần lại. Nó phành
lưng quần đưa trước gió như người lớn phành bao bố hứng gạo và nói: “Nhốt mầy lại
coi mầy còn phá nữa hết”. Gió chun vào thổi phồng quần lên. Hai ống quần bọc no
nứt gió, bay nằm ngang trên không trung như hai khúc dồi. Nó vừa muốn túm lưng
quần lại đề gói gió trong ấy, thì chợt nhận ra rằng ở đâu cũng có gió hết, gió
chạy trên người nó để trôi ra phía sau, gió thổi cát bay, gió lay tàu chuối. Tạo thích quá, nhìn mê cử chỉ dại dột, ngây thơ mà hay hay của
đứa bé. Ðứa bé đang lính quính vì gió nhiều quá không biết đâu mà hốt cho
hết. Một tay nó thả lưng quần, cào gió lại, chơn nó đá như muốn đuổi gió đi. Chỗ đó là một đám đất bị nhà vây chung quanh. Gió cao rơi
vào, không lối ra, chạy quanh quẩn, không có hướng nhứt định. Một cơn gió đổi chiều làm cho cái quần nó ốm xếp ve và bành bạch
bay day qua hướng khác. Thằng bé thấy mình thất bại vội bỏ quần xuống đất, giăng tay
ra rước gió. Nó hít gió, nó nuốt gió, mặt nó sung sướng trông thấy. Ðoạn nó cầm
quần lên phành lưng đưa trước chiều gió mới. Lần nầy nó không có ý nhốt
gió nữa mà lại hớn hở nhìn hai ống quần no như hai khúc dồi. Nó giỡn với gió chớ
không ghét gió nữa. Tạo mỉm cười nói lầm thầm: “Thằng nhỏ biết điều quá”. – Leo ơi! – Ðó là tiếng đàn bà kêu sau bụi chuối. Thằng
bé dạ một tiếng rồi xách quần dùng dằng chạy vào xóm nhà. Cảnh thằng bé nhốt gió in vào trí Tạo một ấn tượng mạnh.
Chàng nhìn theo cái lưng đen, lăn xăn chạy vào nhà, ngơ ngẩn như nguồn cảm hứng
đang mất đi. – Thằng nhỏ biết điều quá! Chàng tự nhắc lại câu đó, và băn khoăn về những lời thằng Kiệt
hồi nãy, giữa bữa ăn. – Mình có biết điều như thằng bé nầy không? Những ý nghĩ của
con, mình có theo dõi lòng nó được mà ngăn cấm mãi chăng? Tạo thở dài. Có một khi kia trong đời chàng, Tạo là một đứa
con hư, một thằng giặc nhỏ. Cha mẹ chàng đã sợ, đã giận những ý tưởng táo bạo của
chàng. Và chàng đã có dịp tức mình sao cha mẹ cứ không hiểu mình. Lần lần chàng
có ý thức về sự xung đột giữa cha mẹ và chàng. Chàng thuộc về phái cấp tiến nhứt
của đám người theo Tây học thì xung đột với ngàn năm tư tưởng Ðông Phương là sự
thường. Nhưng chàng đã ngỡ cái bước tiến của chàng là cái bước cuối
cùng. Thế hệ của chàng và những thế hệ sau không còn đụng chạm nhau nữa. Và cuộc
đời sẽ dễ chịu lắm khi lớp người già trước chàng chết hết. Nay thằng con chàng tái diễn lại sự xô xát ngày xưa. Ðó
là hình ảnh rất trung thành của cảnh gay cấn hồi trước. Chàng đâm ra hoài nghi. Phải chăng lòng và trí người luôn
luôn thay đổi và cái văn hóa Tây phương mà chàng hấp thụ được và tưởng là bất
di, bất dịch cũng đương biến chuyển mà chàng không dè. Có thể như vậy lắm. Là vì chàng đã luyện con theo óc của
chàng, chàng không cổ hủ, mà sự xung đột lại bắt đầu. Chàng có thề cấm thằng Kiệt bỏ rơi chàng lại sau chăng?
Không! Chàng biết lịch sử nhân loại. Không có một thí dụ nào chứng tỏ rằng người
ta có thể ngăn cản tư tưởng được hết. Nó như làn sóng vỡ bờ, lôi cuốn tất cả mọi
chướng ngại vật. Và như làn sóng, nó sẽ chết đi nơi bờ bến nào đó, trong khi những
làn sóng khác tiếp nhau mà rượt nó. Nó sẽ chết như vậy, và chỉ như vậy thôi. Tạo bùi ngùi thương cha mẹ đã hoài công thắc mắc vì tư tưởng
chàng. Cha mẹ chàng, mặc dầu với gia huấn nghiêm khắc, không bao giờ ngăn được
chàng có một nhân sinh quan khác hẳn người được. Tạo thở dài: “Già rồi, ta đã già quá rồi! Cái lớp thằng Kiệt
sẽ có những ý nghĩ khác!” Bỗng chàng hốt hoảng như kẻ bộ hành đi trễ, nhìn người mau
chơn đã mất hút đàng xa, xa đến mút tầm con mắt. Nhưng thật tình, từ giờ phút đó, chàng không ghen tỵ nữa với
kẻ đi mau, và chỉ bâng khuâng thấy mình bị bỏ rơi lại, bơ vơ trên đoạn đường
dài. Tạo trở vào nhà khi đèn điện bừng sáng. – Mình soạn tiền lại, mai tôi mua xe máy cho thằng Kiệt. Vợ Tạo trố mắt nhìn, soi mói. Ðể trả lời điệu bộ thăm dò của
vợ, chàng nói: “Nhốt gió vô ích!” Vợ Tạo càng nhìn chồng trừng trừng, không hiểu gì mà lại có
nhốt gió. Thằng Hòa thì hoan nghênh bằng đôi mắt sáng rực. Nó vội chạy
qua buồng bên để cho anh nó hay tin lành. 31/5/2017 Bình Nguyên Lộc Theo https://vanchuongphuongnam.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét