Truyện ngắn Phan
Đình Minh: Nỗi đàn ông
Anh mắc chứng suy thận cấp sau hôm ở ngôi nhà bên sông
về. Với tay tới cõi thì bệnh viện như cái chắn tầu, ngáng lại. Anh cảm thấy bất
lực và xấu hổ bởi hơn bẩy mươi kí lô cơ thể cứ ườn ra trên xe đẩy, không nói,
không động cựa, lúc mơ, lúc tỉnh kèm xung quanh bao nhiêu là ống thở, ke, dịch
truyền lủng liểng.
Khi cô y tá mảnh khảnh đẩy anh vào buồng cấp cứu, cảm giác đầu
tiên là sự liên tưởng đây như phòng thí nghiệm với vô số máy móc, bình, lọ. Rồi
mắt anh bập ngay vào một hình thể cũng tua tủa ống hút, ống thở, tóc rụng từng
mảng, chân tay xù xì đỏ bợt tựa quả cà chua lai – chín. Nhìn kỹ thì ra một ông
già. Anh gật đầu. Ông cụ nhướn mắt chào anh.
Lượng kali trong máu tăng cao, 6.5 mmoL/L.
Tim đập 130 nhịp một phút.
Huyết áp một trăm chín mươi trên một trăm hai mươi mi-li-lít
thuỷ ngân.
Hôn mê – 24/24.
Những lúc mê man, anh như tái tạo cuộc sống. Hồi ức đã khô, vụn
nhỏ bỗng hiện về mồn một. Thế mới biết ở ranh giới giữa cái sống cái chết người
ta hay ngoái lại. Tỉnh tỉnh, chẳng biết làm gì anh lại nói chuyện bằng mắt với
ông lão cùng phòng, cứ như hai cao thủ võ lâm trong truyện kiếm hiệp thông tuệ
thần giao cách cảm.
… Một ngày, anh đọc trong ánh mắt ông cụ: “Vợ cậu vừa đến đấy”.
Anh quay phắt vào tường. Chuyện lạ. Tốt đẹp bình phong. Nhưng
anh chợt thấy năm quả thanh long trên tủ. Cô ấy đến thăm mình? Phòng cấp cứu đặc
biệt đâu có được vào? Anh lại nghiêng mặt nhìn ông cụ. “Chứ sao”. Anh liếc mắt
ra xa, ở đó có tấm biển: Khu cấp cứu tích cực – cấm vào. “Cậu không biết, trong
vô số cái nguyên tắc, có trường hợp hãn hữu à? Vợ cậu tóc dài”.
Nhà văn Phan Đình Minh
Tuần chạy thận thứ hai, tình trạng sức khoẻ anh vẫn rất xấu.
Bắp chân bị loét một chỗ, người nặng chịch, cảm giác lúc nào trong người cũng
như đeo túi nước.
Một hôm, anh lại nhìn thấy lời nói trong mắt ông già. “Cô ấy
gửi cho cậu sách đấy”. Mãnh liệt sống trong anh bỗng trỗi dậy. Trong người có
luồng sinh khí đang chảy rân rân, âm ấm. Tim đập mạch lạc chứ không chìm đi. Và
anh thèm ăn. Thèm thứ lương thực đích thực là cơm chứ chai nước lủng lẳng treo
trên đầu kia đâu thay thế được đậu phụ, rau muống, cá nấu dấm… cả bia hơi nữa.
Rồi giấc ngủ đến với anh đúng vào buổi tối.
“… Con chúc mừng sinh nhật bố. Bố ơi, mẹ đi rồi. Mẹ vào Tuy
Hoà”.
Bé Hoài Thương nấc lên trong điện thoại. Anh bải hoải, đau
nhói nơi ngực trái. Lẽ nào. Anh vội ngắt máy, kịp nhận ra tiếng khóc tấm tức của
con gái, tựa như dao khứa. Tinh thần anh bấn loạn, hồ nghi mọi thứ. Cách đây mấy
ngày cô ấy vẫn vào thăm mình, gửi cả sách? còn nấu canh khổ qua cho mình ăn?
Hôm qua cậu Phước điện thoại ra xác nhận thế. Lẽ nào.
Mái hiên hun hút, tản mạn, khuất, nhô hơn chục chiếc cột ốp gạch
thô ấn tượng.
Bàn nước là loại gỗ đen bóng, kèm đôi ghế tựa bọc nhung mầu
ca cao loảng.
Bên phải là mảng tường cách điệu, treo các bức tranh sao:
Rupple-Ronai; Phong cảnh Tatry; Vườn địa đàng… bắt mắt.
Nước trên mái hiên nhỏ long tong suốt ngày.
Điện nến đỏ nhờ.
Cảnh sắc lãng mạn và hoài cổ.
Anh đến quán cà-phê đã một giờ đồng hồ.
Quyển tạp chí khoa học về những ngôi nhà pha-lê trong không
gian trên tay. Ly Dimarll trà đỏ sậm vẫn đầy. Thỉnh thoảng anh lại lơ đãng nhìn
ra cửa. Anh hay đợi chị ở đây. Phụ nữ đáng yêu hơn nếu đúng hẹn. Chị quen anh
luôn chờ, một giờ hay hai giờ đồng hồ để được bên chị ba mươi phút. Chị cho
mình đặc quyền, vì cớ: Chị kém anh mười năm tuổi, đẹp, thông minh và quan trọng:
Chị đang tự do. Anh thì có gia đình. “Anh như con thuyền hai mạn”. Chị thường
nói, và: “Tốt nhất anh đừng kêu ca”. Ngoài phẩm chất một phụ nữ hiện đại: Đẹp,
bằng cấp, thông minh, lương cao, thời trang, không biết chị còn ưu điểm gì khiến
anh mê muội?! “Tớ nghiệm điều này…, dù phải chịu khổ, chịu nhịn nàng tớ cũng
kham, đó là: Nụ hôn!
Chị đến.
Vẫn thói thường: Mỗi ngày một trang phục. Vài cô gái trẻ
trong công ty rất ngưỡng mộ chị. Chị đòi hỏi sự đặc biệt ở anh “Thế mới xứng với
em”. Anh lảng sang chuyện khác “Đổi mới là mỗi ngày một trang phục sao?” Như thế
là tuyệt, phong cách ư?! Chỉ vài bộ quần áo cũng ấn tượng ở dăm cô gái anh từng
gặp. Lúc giận, không dám nói, anh hay âm thầm ví suy nghĩ chị giống sự lầm lẫn
về mầu sắc của loài bò tót trong các trường đấu xứ Ca-ta-lăng.
“Quá thể… trông xe còn đánh bạc”.
Chị hất hàm nhìn mấy thằng bé đang chụm đầu chơi trò ba cây.
Thằng lớn nhất như chẫu chàng đu lên chiếc Spasy, đùn vào chỗ cất, xong, nó còn
cúi rạp, vòng tay một đường, kính cẩn đưa chị tấm số. Chị lắc đầu: “Không cần”.
Nhướng mắt tới chiếc bàn số 9 anh chị thường ngồi, giờ có hai đứa trẻ ranh học
sinh trung học, chiếm mất. Chúng cứ quện đầu hôn nhau tựa hai con gà choai chọi
nhau đến độ đuối sức. “Khỉ. Con nhà mất dạy”. Chị buột miệng. Chị đưa mắt nhìn
khắp quán, mãi mới phát hiện ra anh. Ông tướng đang gập người trên trang tạp
chí viết về mái vòm của những ngôi nhà pha-lê, bàn số 4 (con số chị luôn phản cảm).
Chị bước đến gần. Anh giật mình nhoi dậy. Điệu bộ như cậu học trò bị bắt quả
tang đang coi cóp. Chị phì cười. “Sao không đón em. Mệt”. “Anh cũng đợi rồi”.
“Từ bao giờ?”. Đứng chán, mỏi, phải vào ngồi chứ – Nghĩ vậy, nhưng anh vẫn nở nụ
cười. Hàm răng trắng, đều. “Từ… kiếp trước”. “Ghét”.
Đôi lúc bên chị, anh cũng nhớ về vợ. Vợ anh đẹp nhưng tộc tệch.
Đấy là lời của bà Tâm hàng xóm. Còn anh: “Tóc cô ấy dài nhưng ý nghĩ mỏng tựa
trí nhớ loài cá vàng ấy”. Anh kể với chị. Anh cần quan tâm bằng lời nói, vợ anh
lại quăng thức ăn, nước chanh leo đến rồi im lặng. Anh mê đọc báo văn nghệ, chị
ham bóng chuyền và nghiện truyện vụ án giật gân; anh thường thủ thỉ chuyện trò
và hứng thú nghe con gái chơi đàn, chị mệnh lệnh, yêu cầu con là bản sao của
mình;… nhiều điều khác biệt trong lời kể của chị với bà chị kết nghĩa bán thịt
quay đầu phố. Còn con gái. Nó cứ nghĩ bố mẹ là đôi hợp nhất trên đời.
“Ngồi gần em. Anh sao thế?”. Mặt anh thoáng bí xị. Chị định
khoác tay, anh lại đưa lên sửa kính. “Anh kể chuyện đi. Ngày về Hà Nội ấy”. Chị
nũng nịu. “Có gì đâu mà kể”. Anh ngửa cổ. Cầm ly nước. “Từ huyện đảo về, người
đầu tiên anh gặp là cô ấy”. Chị ngó dài: “Và thương lắm tóc dài luôn, càng mê
khi chạm cái eo ong… tham giầu, bố vợ, đi nước ngoài xoành xoạch”. Chị trau trảu,
làm anh cứng cả người.
… Chuyện một nửa, anh cực đoan logic con tim và nhầm khi tính
việc hôn nhân vẫn bị xúc cảm dẫn dụ, không đếm xỉa đến logic của cái đầu. Anh
có đàn ông không? Cơ quan ai cũng biết. Chứng thực, anh từ chối chuyện ở rể. Bố
vợ có ý cho gian nhà rộng thênh trên miếng đất trăm mét vuông hướng ra hồ. Anh
cảm động nhưng lại trung thành phương châm: Đưa vợ vào tập thể cơ quan. Chị kê
giường ở tập thể nữ, anh có một cái giường ở nhà tập thể nam. Muốn gần gũi, chị
lại đưa anh vào nhà mẹ. Thật khổ và thật vui khi bé Hoài Thương ra đời. Cô con
gái mũm mĩm nặng những ba kí lô và anh ngỡ trúng số độc đắc sau ba tháng được
cơ quan phân gian phòng mười bốn mét vuông. Hạnh phúc và toại nguyện. Anh thở
phào: “Thế là gia đình nhỏ của mình đã lo xong”. Nhiều năm qua đi, nhớ lại, anh
ân hận và hay sỉ vả mình bởi những quyết định manh nha từ ý nghĩ này, là một
trong những điều tệ hại nhất diễn ra trong cuộc sống của anh. Anh thoải mái xả
hơi, không bon chen thăm quan nước ngoài. “Chức quan thất phẩm – phó phòng, tớ
không màng” những lúc trà dư, tửu hậu anh tếu táo với bạn bè. “Nhà có, đất cát
mà làm gì. Ông Hội độc thân…”. Anh từ chối phân đất vì ảnh hưởng đến ông trưởng
phòng và không đi nghiên cứu chuyên đề ở Nhật khi viện trưởng chỉ đích danh,
anh muốn cậu An, người mà anh đang hướng dẫn làm luận án cần đi hơn.
Đúng dịp này anh gặp chị tại cuộc hội thảo về ứng dụng công
nghệ Nano do Viện anh chủ trì…
“… tháng sáu trời mưa, mưa không dứt.
… trời không mưa anh cứ đợi trời mưa…
anh muốn về. Mưa phong kín lối về
và em ơi đêm cứ dài vô tận”
Âm nhạc êm dịu, giọng hát lắt lay của nam ca sĩ như kéo mây
vào lòng chị. Chị loay hoay xoay ghế khỏi hướng mặt vào tán cây liễu. “Lừa khéo
gã mới ký đơn” - Chị bật câu tức tối. Anh trố mắt. Lừa tiền, lừa bạc, lừa
hợp đồng kinh tế chứ ai lừa chồng ký vào đơn ly hôn. Em lại lầm – tấm giấy ly dị
chẳng qua là biên bản cuộc hôn nhân thất bại mà thôi. Gió giọt dẹt buông khiến
những chiếc lá liễu dài, rũ ra. Anh nghiêng đầu chắn tầm nhìn chị. Có lần
chị nói: “Sao tóc gã chồng em cứ bàng bạc như tán liễu lộn ngược thế?”. Anh xuội
người, tủm tỉm. Lúc trầm tư thế này trông chị đẹp biết bao. Lành lạnh và sang
trọng. Ngày đầu, ngoài lý do nụ hôn huyền diệu anh còn nhận ra: Chị luôn rành rẽ
và chẳng cần gì khi dính với anh. “Mê, thì yêu thôi”. Nói thế, sao chị vẫn thở
dài: “Tiếc, đàn ông đáng mặt đều rủ nhau có gia đình cả”. Chị xử sự nhẹ tênh
trong các mối quan hệ, nếu ở anh sẽ trĩu nặng cân nhắc. Chị chuyển chỗ làm xoành
xoạch, có năm đến bốn cơ quan. Chỉ đơn giản: Làm nơi nào cho xứng. Thời buổi
hàng đống sinh viên túa ra các nơi tìm việc, chị tới đâu người ta cũng nhận vì
hoạt bát và năng lực ngoại ngữ của mình. Cuộc sống chị thừa thãi mọi thứ nhưng
thiếu những khoảng lặng, kiên trì ở anh, và: anh luôn biết làm giầu cảm xúc
trong chị, điều không người đàn ông nào trước anh làm được. Trong mắt chị, anh
là của hiếm và chị hay nói: “Sao cô ấy không thấy nhỉ”.
Chuông điện thoại trong túi reo.
“Thắm à. Chuyện gì đấy?”
“Họ điều em từ phòng tài vụ xuống trông kho vật tư anh ạ”
“Trông kho cũng được chứ sao”
“Nhưng kho trước kia là nhà xác. Vẫn còn cái bàn thờ đá”
“Ôi. Tí anh về”
Ai lại cải tạo nhà quàn thành kho chứa đồ chứ. Nó đàn bà con
gái. Chắc lão trưởng phòng hành chính chim chuột con bé không được nên giở trò.
Mình sẽ điện cho cậu Khang giám đốc. Anh nhìn chị:
“Anh phải đi…”
“Vừa ngồi tí. Anh… về trước”
“Đừng giận. Tuần sau anh đưa đi nghe hoà nhạc”
Hàng cây trứng cá dọc con phố nhỏ nhà anh cứ phảng phất mùi
quả chín. Ngày anh mới về đây, nó còn lúp xúp. Thời gian như so đũa, thấm thoắt
đã mười mấy năm… Anh nhớ, khi bé Hoài Thương vừa bốn tháng tuổi thì anh dành
toàn tâm lực để lo cho đại gia đình. Tức là xin việc cho các em mà thầy u anh mỗi
công đẻ, mặc thằng Tư, con Thắm học hành lớp mấy, có nghề gì để rút chân ra khỏi
ruộng… nhà hướng đông nam, gió đồng cứ rời rợi. Anh là cả của bốn đứa em. Khi
con Ngà vào trường nuôi dậy trẻ, anh bán chiếc áo mút Lào mua quả đu đủ và con
gà thiến cảm ơn ông trưởng phòng tổ chức hợp tác xã khâu bóng đã nhận con Thắm
vào làm hợp đồng. Công việc cô út không tốn kém, anh chỉ bị điện giật cắm đầu
xuống nắp cống giữa đêm khuya vì câu điện trộm cho ông hàng xóm để có cái thư
tay gửi anh chàng đang làm bảo vệ một khách sạn ngành du lịch… kẽo kẹt, gian
truân lắm, đứa cuối cùng cũng rút chân ra khỏi ruộng.
Tiếp đến, chúng lấy chồng, lấy vợ. Bố anh chẳng lo gì. Tức là
như đám cưới anh ngày xưa, đón cụ lên tập thể, tìm một chiếc giường thật tĩnh,
cắt cử bạn bè, đứa hầu cờ, đứa thổi cơm còn anh quắn người lo hội trường, cỗ
bàn, hoa cưới, thiệp mừng… cho em. Anh gầy tóp, già hơn cả những năm ở huyện đảo
nắng gió. Trán thêm hai nếp nhăn, lại sút cân kinh khủng. Khi đám cưới con Thắm
xong, anh bị ho dữ dội, đi khám, người ta bảo anh mắc chứng lao, phổi lỗ ra, lỗ
rỗ. Vợ anh được dịp cách ly. Bà ngoại cho con nhị thể. Thay vì chăm anh, chị
chăm mèo. Con mèo óng ả, đỏm dáng, anh thì gầy cong keo vì mỗi ngày phải uống
hàng vốc kháng sinh mà chẳng có gì bồi dưỡng. Như chiếc lá khô. Có lúc tưởng
không qua, nhưng cứ nghĩ mình là cả còn gánh vác mọi chuyện trong nhà, anh vận
người cố nuốt những thứ lổn nhổn viên tròn, viên dài, nghĩ đến đã oẹ. Mỗi lần
ôm con anh phải quay mặt đi chỗ khác để thở. Anh chỉ đủ tiền mua thuốc năm ngày
một lần.
Kẽo kẹt chữa gần một năm thì bệnh lui. Tử vi nói, anh phát về
hậu. Anh tin, vì mình ở hiền. Người ta, đầy chỗ này thì vơi chỗ khác, mình vơi
nhiều, khắc có lúc đầy. Thì đầy tình nghĩa. “Tình với chả nghĩa. Đến thăm người
ốm chỉ vài lời hỏi han thì để người ta nằm nghỉ cho khoẻ”. Vợ anh bực dọc mỗi lần
anh nói chuyện tình nghĩa. Cả những lúc vợ chồng mây mưa nhất, đột nhiên nhớ cử
chỉ sốt sắng lo cho người làng khám bệnh là cảm xúc trong chị trôi tuồn tuột
như trẻ con ngồi cầu trượt. Anh ôm eo chị, gục đầu vào tấm lưng mịn màng. Chị
xoay phắt anh, kéo vào giường, đẩy ập xuống. Anh né mình nhớ tới trận rượu hôm
qua, người còn sưng sửng. Cái thứ kia dẻo sớm chị lại nổi cơn điên… Chị ngó sững,
đập bộp vào bụng dưới làm anh đau thót. Cứ tưởng chỉ hôn hít. “Vô tích sự”. Ôi,
không phải vô tích sự, mà cảm hứng chồng vợ trong anh tắt rụi từ lâu bởi mỗi lần
nghĩ lời đồn thổi chị chung chạ với thằng cha đồng hương đồng khói hồi bên kia
và cả thằng phi công trẻ lái máy bay bà già là mọi hồng cầu không ở chỗ cần
tích tụ mà dồn hết lên đầu. Cả những lúc gặp bạn bè, bia bọt, về nhà muộn. Khi
bánh xe kịch vào cổng là anh đã mường tượng ngay nét mặt vợ hằm hằm. Hôm nay,
chị còn móc mỉa: “Anh – miệng chị kéo rề, phát một tiếng: xì. Nếu bảo tôi không
có bồ mới là chuyện lạ. Anh ngắm mình xem”. Như bị phang một vồ. Anh choáng, thụp
ngay xuống ghế. Ngực tức, hụt hơi. Rồi anh nhoi đứng dậy. Theo phản xạ tự
nhiên, anh cúi xuống ngắm mình. Chị phì cười. Thay vì giơ tay cho chị cái tát
trời giáng, anh sững sờ bước lại giường. Nước mắt anh tràn trệ nghĩ đến con, đến
sự vất vả bao việc bên nhà anh, nhà chị và nhất là lúc ôm con ốm giữa đêm khi
chị đi công tác nước ngoài. “Con yêu, đêm nay con đừng sốt nữa, bố quỵ mất – Thế
mà cô ấy…”. Cơn thịnh nộ của chị cuộn lên một phần do xót con nhị thể đi ngoài
sườn sượt. Chị trực ca chiều mãi năm giờ mới về, anh đang nghỉ mấy ngày chuẩn bị
đi công tác miền Nam, thế mà… Con mèo bỏ ăn, dính bụng xuống miếng giẻ lau nhà.
Lạ, con nhị thể thành đàn bà rồi mà nó vẫn cứ ngoeo ngoeo như còn bé khi bà ngoại
bảo Hoài Thương bê về. Ngày về, nó náo loạn cả nhà. Anh thật ghét và bực mình mỗi
khi nó cào cấu cánh tủ lạnh hay loa máy tính. Con nhị thể còn láu cá. Mỗi lần nổi
cơn, thấy anh trừng mắt nó liền ngoeo một tiếng, quay ra ngó nghiêng, cầu cứu
hai bà chủ. Thấy chị và Hoài Thương chiều mèo thái quá, anh mát mẻ: “Hai mẹ con
làm như nó là thành viên thứ tư trong nhà không bằng”. Vợ anh nhìn bé Hoài
Thương. Mãi sau này anh mới giải nghĩa được ánh nhìn – Con nhị thể còn đứng
trên anh. Quý thế. Hôm nay thành viên thứ… ba, không yên dạ. Chị nguyểnh người
bước ra hiên. Anh liếc chữ “nhẫn” trên tường, kịp nghe câu: “Đàn ông hèn”. Máu
anh sôi. Anh bấu chặt tay vào thành giường giữ khối thuốc nổ trong người khỏi
bùng ra. Bằng cấp mình có, nghề nghiệp ổn định. Mình còn có công trình khoa học
lưu vào sách đỏ của viện. Lại được phỏng vấn trên truyền hình và nhiều tờ báo
đã tốn vô khối giấy mực ca ngợi. Xét khía cạnh gia đình, mình chỉn chu, lương
đưa về đều. Không ham đốt thời gian vào xổ số, rượu chè… nghĩ cho cùng khiếm
khuyết vẫn là cái lỗi mình để gia đình so xíu, ở nhà tập thể mãi vậy.
Không khí đang căng như dây đàn, thì may, Hoài Thương đi học
về. Nó khoe với anh tiết mục biểu diễn đàn Tam thập lục đoạt giải A trong cuộc
thi nhạc cụ dân tộc các trường tiểu học thành phố.
Anh, chị, nhìn nhau, ngồi xuống mâm cơm.
Chiều, khi mọi điều tạm lắng, lúc Hoài Thương không có nhà.
Chị bước đến trước anh, giọng mềm đi:
“Thế đã gọi bác sỹ thú y chưa? mất mặt ở đâu”
Anh choàng tỉnh, dừng con chuột máy vi tính.
“Lúc sáng ông ấy đã cho uống thuốc”.
“Phải truyền chứ”.
“Truyền thứ nước luộc ngô chắc nó đi luôn”.
“Huyết thanh của người ta ông lại bảo nước luộc ngô”.
Từ khi Hoài Thương được bốn tuổi, giờ nó đã sang tuổi mười
ba. Tối nào anh cũng phải kể một câu chuyện cổ tích cho con nghe. Thay, xem tin
tức các trận túc cầu, kết quả giải quần vợt… anh đọc, sưu tầm truyện cổ các nước
miền Duyên Hải đến lục địa biển Đen. Hôm nay, vì cú sốc khi vợ tung thông điệp
tự ngắm mình làm tâm thần bấn loạn. Thay, kể câu chuyện nào đó trong tập truyện
cổ Grim anh nghĩ đến lão Hang ngọng, dính chuyện hủ hoá với cô phụ trách nhà ăn
uỷ ban hành chính một tỉnh trung du, lão vọt xuống thủ đô cầu cạnh một chân
trong Viện anh, rồi gã bỏ của chạy lấy người từ biệt chốn trần tục này để sang
chốn trần tục khác bìu díu với cô kế toán trưởng để cuộc tình sặc mùi… con số,
thất thoát ba mươi phần trăm kinh phí cất căn nhà làm serum thí nghiệm. Khuyết
điểm chỉ xử lý trong nội bộ vì hình như theo quan điểm vị bộ trưởng nào đó: Tổng
kết xây dựng cơ bản thường thất thoát bốn mươi phần trăm kinh phí. Đây, ba
mươi… mọi người nhìn Hang ngọng đầy thông cảm khi gã rầu rầu hứa hon trước ban
lãnh đạo. “Anh ta là sản phẩm nói dối của cơ chế xin cho tồn tại lâu trong tập
thể trí thức này”. Viện trưởng kết luận nhỏ vào tai người ngồi cạnh khi trưởng
phòng tổ chức tuyên bố hạ bậc lương lão Hang. Một tuần sau, vài người nhao nhao
đòi kiện. “Ôi dào, muỗi đốt. Rập ghim tai mèo ư? Hay đá mõm chó béc? Có khi hắn
là Đông trùng hạ thảo của Viện cũng nên” Một vị lãnh đạo nói với anh, xong, ông
ta còn nháy mắt. Mặt anh thuỗn ra, tựa mặt con bò bị úp nón vào đầu.
Ở cơ quan, nhiều lúc anh cũng ngơ ngao! Một phần, anh chỉ tập
trung vào chuyên môn, với quan điểm: to know one thing, is to know a lot,
to know everything is to know nothing – biết một thứ là biết nhiều, biết tất
cả là không biết gì. Cả cái chuyện quản lý dự án trong Viện. Đơn vị anh chịu
trách nhiệm lập kế hoạch, phân bổ kinh phí. Dự án nào cũng các vị giáo sư, lãnh
đạo có tiếng tăm làm chủ. Đề cương, không biết các vị này có đọc. Điều tra cơ bản
gì mà tiến hành mấy năm chưa xong. Anh là lão gở mồm. Hay dự báo những vẫn đề
khó, không chở được ở các cuộc họp, hội thảo dự án của Viện. Hoặc hay kêu ca sự
chồng chéo vay mượn phần việc ở dự án này, gửi chân sang dự án khác, có việc
làm rồi ở đây, ở kia lại rầm rập tiến hành, như là làm mới. Nhỡn tiền. Bới ra,
khó giải. Đáng lẽ lờ đi anh lại kỳ đà ngáng mũi đòi xử lý đến cùng. “Biêng. Dở
hơi” – Nhiều người quay mặt, buông câu. Cả cái chuyện anh thấy trăng trắng, lôm
lốp tang hang ngay trong buồng làm việc của tay trưởng phòng kế hoạch. Tất
nhiên, không phải lão Hang ngọng mà là thằng “trò” ngày xưa, cái thằng anh nhường
suất nghiên cứu chuyên đề ở Nhật để một năm sau nó trở về, có bằng cấp, có tiền
để thành đạt để rồi chính cái hôm nó ngoại tình ngày trên bàn làm việc, nó đã
không còn gọi anh là “thầy” nữa. Báng bổ. Mà anh cũng thật hâm cơ, nhìn thấy
thì quay đi, hay lặng im mà xem như lời mấy kẻ bất lương đàm tiếu, anh lại bước
vào góp ý chân thành, mà có kiểu góp ý đến xóc xỉa khiến ba gã người nhện, sáu
gã người dơi, tám thằng mặt nạ xanh nhẩy choi choi trong thân thể con người có
học kia làm thứ lưu manh ém nhẹm, nguỵ tạo, tiềm ẩn bấy lâu bật ra đến phựt,
khiến anh choáng váng chẳng khác bị cú vồ của vợ.
“Tôi không hiểu, cậu lại biến công sở, nhà làm việc thành nhà
nghỉ. Tại sao cậu không ra nhà nghỉ mà làm việc. Xấu hổ. Có thời tôi đã là thầy
của cậu”.
Tay học trò, giờ là lãnh đạo anh, mặt đỏ tía, ẩy cô trợ lý ra
ngoài.
“Hâm. Ông nghĩ nhờ ông tôi mới nên người, mới như hôm nay à.
Đồ điên. Thử ngắm mình xem”.
Lại ngắm mình!
Đúng vào cái ngày lễ tình nhân, khi những đôi yêu nhau gặp để
thổ lộ, mãn nguyện thì anh và chị nói lời chia tay tại một trong sáu mươi chiếc
cabin treo lưng chừng trời. Năm nay ai nghĩ ra cái ý tưởng tổ chức lễ Valentine
ở các cabin công viên nước này thật tuyệt vời. Nhưng tiếc, với anh ý nghĩa lại
ngược lại. Anh chia tay chị vì cứ tưởng có chị sẽ thay thế những gì thiếu, cân
bằng cái phần thêm mà cuộc sống chồng vợ dị sàng bấy lâu anh kĩu kịt… Còn chị,
thôi anh, vì: “Đến lúc không thể díu vào nhau mãi thế này, mất tự trọng lắm”,
phải tìm người hợp hơn và dứt khoát phải đặc biệt hơn anh”. Đã đến lúc chị nghiệm
ra câu nói: “Anh một bên và những người đàn ông trên thế giới một bên” không
còn đúng, vì cuối cùng gia đình dù muối nhạt, trầu hăng anh vẫn phải tròn bổn
phận làm cha, làm chồng chứ đâu có thể giũ một cái. Nghĩ vậy và ngày tháng tiếp
diễn trắng phớ chị vẫn không ân hận về cuộc tình gió táp mặt sông. Thế, sao đêm
chị cứ buồn rã người vì nhớ anh. Rồi không chịu được, chị cố xin anh cho gặp.
Ngôi nhà nhìn xuống dòng sông.
Nền chiều hồng sậm in bóng cây cầu khúc khuyủ mé phải. Bên
kia là chiếc cầu xi măng khoẻ khoắn, ồn ã. Khuôn viên lắng dịu, sân gạch đỏ
tràn sát ra mé nước. Vừa đến nơi là anh tự hỏi: “Liệu khi nào cả cái sân này lở
ụp xuống sông?” Sát mí nước có cây vối già. Anh chợt nhớ bài hát: “Nụ vối đầu
mùa” chị thường nghe say đắm đâu đó. Căn nhà ốp loại gỗ mầu cánh gián, các
phòng bên trong cũng ốp gỗ. Nội thất sang trọng và hiện đại như khách sạn ba
sao. Chị chọn nơi này, phút giây cực điểm thăng hoa tình yêu để chinh phục, thoả
mãn anh. Gần nhau hai năm trời, ngần đó thời gian mà chuyện ấy giữa anh chị
chưa hề xẩy ra. Anh là người đàn ông đầu tiên chị đưa về tệ xá. Còn người yêu
sùng ái chị như tôn giáo, ông chủ căn nhà lại ở cách đây nửa vòng trái đất.
Anh lặng bên gốc vối ngắm sông, đúng ra là anh đang ngắm vợ
chồng người thuyền chài. Chiếc thuyền mong manh đối nghịch dòng nước ngầu đỏ,
người vợ khom mình khoắng chiếc áo của chồng xuống lòng sông còn người chồng
đang hý hoáy mở đài, chốc chốc lại áp tai dò sóng. Chị ở sau và ngắm anh đến
tơi bời, chờ đợi và mong những đọt nắng dềnh dàng cuốn chiều xa khỏi họ. Bên
kia, bên bồi ấy vài ngôi nhà le lói đèn. Con thuyền bơi vào sương và khoang
thuyền tỏ đốm lửa dầu. Hôm nay, anh phát hiện ra: Sương mù là hiện tượng thiên
nhiên kỳ vĩ nhất, có thể gói mọi thứ mang đi và lung linh tột bậc những gì để lại.
Anh bồi hồi mơ màng trước cảnh như cố tình quên thực tại. Chị khát ngập gió
trăng, tóc xoà, áo ngủ thông thênh. Thung lũng chị mù khơi xanh ngặt thèm muốn
sự ngập chửng, vùi lấp, nhấn chìm mọi thứ ập vào. Mắt chị biến màu chờ đến phập
phồng mang cá. Anh như kẻ khờ thiên thạch ngao du: “Hay cứ cho đây là cơ hội
khám phá bản thể mình” và lập tức anh biết ngay sự trầy truột, ngợp ngạp tựa diều
đứt bóng, chứng thực sự biến dạng hoàn toàn bản năng đàn ông chứ không phải hiện
tượng lãnh cảm như anh tưởng bấy lâu. Thật là sỉ nhục. Cái quý giá, công lực,
thể hiện sức mạnh quyền năng, độc đoán, dẫn dụ, chi phối, cứng rắn phút chốc
teo tũn, nhõm nhẹt một cách thảm hại. Anh thảng loạn vì điều nhận ra khiến
không còn dũng khí động viên chị cái hôn rã rệu. Chị lại lầm tưởng men tình anh
rữa nát chẳng còn chắt được một chút yêu đương nào nữa.
Anh lên xe phóng vội như một tên trộm.
Ngay hôm sau, anh phải vào bệnh viện cấp cứu vì bị chứng suy
thận cấp.
Ngày ra viện, anh một mình về nhà, lòng buồn rã rượi.
Ba trăm sáu mươi năm bậc cầu thang từ tầng một lên đến tầng
năm của khu tập thể cứ trì anh xuống. Vừa đi anh vừa bóc thư của vợ ra đọc vì
thấy nó lạnh băng bên ngực trái.
Anh Sinh!
Thì tôi cũng phải nói lời cuối cho đúng thủ tục để vào Tuy
Hoà. Gạo tôi đã mua, tiền điện nộp và lệ phí truyền hình cáp đã đóng trước sáu
tháng vì đang dịp khuyến mại. Anh cứ say sưa với khuôn viên gạch Bát Tràng có
cây vối quả đỏ au và bằng lòng những gì có. Tôi đi đây. Sắp xếp xong tôi sẽ đàm
phán chuyện đưa Hoài Thương vào Tuy Hoà như ly dị gửi tòa.
Anh ốm tôi cũng thăm, mang cả thanh long và truyện nhưng
không lần nào chuyển được vì anh ở khu cấp cứu.
Anh lật bật bước đến căn hộ tập thể của mình. Vài giò phong
lan treo trước cửa chạm nhau lộc cộc. Anh không dám ngó gian bếp lạnh lẽo dù biết
vợ đã sắm sửa đầy đủ trước lúc đi.
Tiếng đàn vẳng ra từ phía ban công buồng con gái.
Tiếng đàn buồn, đơn lẻ, dung dị lạ thường như đi ra từ vỏ ốc
bằng đôi chân cổ tích.
Tiếng đàn ướp đầy nước mắt và sự chia xa.
Lẽ nào mình chỉ là vỏ ốc cho con? Phần nhỏ tí teo liệu có hóa được chút đá vôi!.
29/12/2020
Phan Đình Minh
Theo https://vanhocsaigon.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét