Thứ Năm, 1 tháng 6, 2023
Truyện ngắn Tống Ngọc Hân: Kiều mạch trắng
Truyện ngắn Tống
Chiều ở rừng, khúc củi cháy chưa hết, trời đã tối. Lửa
cháy lan man suốt đêm. Nếu không có lửa, Liều cảm thấy đêm không dứt, cứ đêm
mãi. Lều nương nhờ ngọn lửa mà bớt lạnh. Đêm nào cũng thế, đợi con cú trên ngọn
cây Tống quá sủ già kêu lên vài tiếng, thì Liều mới yên tâm ngủ. Em trai Liều ấy,
mười tám tuổi mà sợ tiếng cú, chả bao giờ dám ngủ lại rừng một mình. Liều thì
ngược lại. Tiếng cú cô đơn cứ đều đặn mỗi đêm lại khiến Liều thấy bớt trống trải,
lạnh lẽo.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét