Thứ Năm, 21 tháng 9, 2023
Đi giữa trời không
I. Những lúc ngồi một mình tư tưởng rối mông lung như gió
vào nhà trong, có đọng lại chăng là nỗi nhớ Hùng. Mùa mưa này không biết nghĩa
trang nơi ấy, người gác để cỏ may, mắc cỡ mọc tràn lan, nước đọng vũng soi bóng
mấy con chuồn chuồn hay mấy đứa em của Hùng không ngại ngọn đồi trơn trợt leo
lên làm cỏ cho ngôi mộ anh.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét