Thứ Hai, 18 tháng 9, 2023
Lời cảm ơn muộn màng
1. Đầu thập niên bảy mươi thế kỷ trước, tôi đặt chân xuống bến
xe Miền Đông thú thật lòng, tôi đâm ra hoảng khi Sài Gòn trước mắt tôi dân cư
đông đúc, xe cộ chạy nườm nượp, đổ về các nẻo đường, tiếng còi xe kêu inh ỏi
nghe đinh tai nhức óc. Phó xá nhộn nhịp, buôn bán sầm uất. Tất cả những thứ ấy
đã cho tôi ấn tượng Sài gòn là thành phố đầy quyến rũ, nét đẹp tiềm ẩn.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét