Thứ Ba, 19 tháng 9, 2023
Mây khói vàng son
1. Đêm tịch mịch. Làn mưa xuân phủ bụi lên màn đêm êm mịn như
nhung. Đã sang canh ba mà bạch lạp trong ngự thư phòng vẫn cháy. Ánh sáng hắt
lên mặt rồng, phác họa những khoảng sáng tối đan xen. Người nội thị đôi lần định
lên tiếng mời Vua đi nghỉ nhưng không dám. Cuộc chiến vừa kết thúc. Những gian
truân của một cuộc chiến tranh vừa qua đi thì biết bao công việc bộn bề sau một
cuộc chiến lại cần giải quyết. Ở ngôi “cửu ngũ chí tôn”, trách nhiệm đặt trên
vai Đức Vua chẳng một ai có thể gánh vác thay, có thể hiểu được. Người nội thị
nhẹ nhàng đi ra ngoài, gọi cung nữ đi ngự thiện phòng lấy một chén tổ yến
chưng. Mấy ngày nay, Ngài ăn ít lại thức khuya. Chẳng dám nhìn thẳng thiên nhan
nhưng chỉ cần nhìn bóng lưng Ngài cũng đủ nhận thấy sự tiều tụy.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét