Thứ Ba, 19 tháng 9, 2023
Truyện ngắn Nguyễn Thu Phương: Phía tối
Truyện ngắn Nguyễn
Nó mở cánh cửa quặt quẹo, mùi cống nồng nặc tanh tao quật vào mặt nó lợm giọng. Một con chuột to xù ghẻ lở chạy vụt qua, phơi hêu hếu những mảng da lở loét đỏ lòm, cái đuôi tuột lông trụi lủi. Nó nhăn mặt, gọi bằng cái giọng khê nồng đặc rè như tiếng gò tôn gỉ vì thức đêm và rít thuốc quá nhiều:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét