Thứ Hai, 18 tháng 9, 2023
Truyện ngắn Võ Đào Phương Trâm: Mắt Đỏ
Truyện ngắn Võ Đào
Một buổi trưa đầu tháng Mười, khi cái nắng hanh dịu phủ lên
những ngã đường vốn oi ả và giòn rụm như màu nắng mới vào thu. Tôi ghé vào một
quán ăn chay nho nhỏ ven đường ở xã Đa Phước, cái tủ kính nhỏ bán những
món ăn bình dân nhưng nhìn khá bắt mắt. Trời trưa nắng, tôi bắt chiếc ghế sát
vào bên trong mái hiên, tìm một góc khuất sau những dãy bàn đầy khách, hôm nay
không phải ngày Rằm nhưng quán cũng khá đông.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét