Thứ Sáu, 2 tháng 4, 2021
Nguồn mạch của văn chương
Ở đời ai cũng có một quê hương. Đa số những người thế hệ tôi được sinh ra ở
làng quê. Bằng hạt lúa, củ khoai, bằng nước ngọt của dòng sông, giếng làng, quê
hương đã nuôi chúng ta khôn lớn và từ đó ra đi khắp muôn phương, hội nhập vào
cuộc sống lớn của đất nước. Trong một bài thơ tôi đã hình dung quê hương
là cánh cung căng tràn nội lực và mỗi chúng ta là một mũi tên. Thầm lặng, mà
mãnh liệt, quê hương còn là mạch nguồn sáng tạo của văn chương.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét