Thứ Sáu, 2 tháng 4, 2021
Nguồn mạch của văn chương
Ở đời ai cũng có một quê hương. Đa số những người thế hệ tôi được sinh ra ở
làng quê. Bằng hạt lúa, củ khoai, bằng nước ngọt của dòng sông, giếng làng, quê
hương đã nuôi chúng ta khôn lớn và từ đó ra đi khắp muôn phương, hội nhập vào
cuộc sống lớn của đất nước. Trong một bài thơ tôi đã hình dung quê hương
là cánh cung căng tràn nội lực và mỗi chúng ta là một mũi tên. Thầm lặng, mà
mãnh liệt, quê hương còn là mạch nguồn sáng tạo của văn chương.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ Mai Văn Phấn – Cuống nhau và chùm rễ Trước sân chầu vũ trụ Ông vua và ngọn cỏ cùng ngồi - Rabindranath Tagore Đọc Mai Văn Phấn ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét