Thứ Ba, 19 tháng 9, 2023
Cõi người dâu bể
Phòng bệnh của mẹ nhìn ra một khoảng không lộng gió, một nhánh bồ đề chìa ra lòa xòa trong cái gió hanh hao của buổi chớm đông. Ba bệnh nhân trong phòng mở to đôi mắt mệt mỏi nhìn mẹ con tôi dắt nhau đến nhận giường. Mẹ tôi nằm giường 14, đối diện với cửa sổ có nhánh bồ đề vươn ra che chở. Tôi đỡ mẹ nằm xuống giường, thì thào đủ cho hai mẹ con nghe, “mẹ ăn hay uống gì để con lấy?”. Mẹ tôi lắc đầu, nói để mẹ nằm nghỉ chút đã. Một bà ở giường 13, chăm chăm nhìn từng cử động của mẹ con tôi, khi tôi ngẩng lên bà lập tức day mặt đi hướng khác. Tôi kịp nhận ra trong mắt bà nỗi buồn mênh mang không thể tả được. Có tiếng alo, chỉ nghe bà nói mẹ vẫn ổn, các con cứ yên tâm công tác rồi vội vã cúp máy. Chỉ thế thôi và mắt bà lóng lánh nước.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét