Thứ Ba, 19 tháng 9, 2023
Lời thì thầm của những đôi tay
Gió mùa đông bắc tràn về kèm theo mưa rắc rây, nặng hạt. Cái rét thẩm thấm dần trên từng nóc nhà, trên từng ô cửa. Phố thưa người bên tàng cây thiếu ngủ cả đêm qua. Gió lách nhẹ, trượt dài bên những khe cửa sổ lùa vào căn phòng nơi tôi ngồi đếm nhớ trên ngón tay mình. Đôi bàn tay im lặng. Từng cuốn sách im lặng. Kéo chiếc chăn đắp hờ lên ngực, nghe hơi thở miên man. Ấm áp là những nghĩ suy tháng năm xa, mùa cũ. Ở đó có lời thì thầm của những đôi tay.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét