Đây là câu chuyện tôi rất thích,ai có thời gian thì xin hãy đọc
& để cảm nhận "vận tốc rơi giọt nước mắt" của mình
Một ngày Hà Nội lênh láng trong nước ma, nước cống dềnh lên
nhuộm con đường nhựa lúc nâu lúc đen xì. Chiếc xe máy của tôi không thoát khỏi
số phận ngâm mình trong mưa phố và “bất đắc kì tử chết máy giữa đường”. Vậy là
tôi ì ạch như đang dắt một chú bò về xóm trên những cánh ruộng ru mình
trong làn nước. Luồn lách mãi tôi tìm về được ngõ nhỏ, nước sâu hoắm lăn tròn theo
từng vệt bánh xe nặng nề, mệt mỏi như chính tâm trạng tôi lúc này. Uớt
sũng, mỏi nhừ. Tôi sẽ tắm, sẽ ăn, sẽ ngủ, và sẽ chỉ chui rúc trong nhà xem
ảnh thiên hạ chụp lụt cho qua những ngày mưa thê thảm. Tôi ghét mưa - những cơn
mưa ngập ngụa, dầm dề và nặng nề thế này càng làm tôi khó chịu đến nỗi có
thể nối cáu lên và văng tục bất cứ lúc nào.
Tôi gặp em trong hoàn cảnh ấy.
Em nhỏ xíu, mặt trẻ non, em như con mèo con bị mắc mưa chui
rúc trong một mái hiên tạm bợ nhưng không tránh được ướt. Hai bên mai dài
ôm lấy gò má bợt ra vì lạnh, chốc chốc lại có những giọt nhỏ li ti rơi xuống
khuấy động những vòng tròn cợt nhả trong làn nước đục ngầu, tôi đã tự hỏi “em
đang khóc hay nước mưa không lưu luyến gò má lạnh đang rơi?”. Thật ngạc nhiên,
lúc này tôi không còn vội vàng với bình nóng lạnh chưa đầy nước ấm trong nhà tắm,
chăn êm hay những gói mì úp nóng hổi. Em nhợt nhạt và lơ đãng nhìn mọi thứ như
một con mèo không bao giờ nhận ra bóng mình trong gương, còn tôi là người chủ
nhà tự nhiên không nổi cáu, chỉ kiên nhẫn khẽ run mình trong nước mưa chờ
đợi…Bỗng chuông điện thoại của tôi vô duyên vang lên vô tình đánh thức em tỉnh
lại. Em vội vã dắt chiếc xe đạp đang vẫn bị nước nghiến chặt sang một bên, khẽ
cúi đầu như một lời xin lỗi thiếu mất âm thanh. Tôi dắt chiếc xe máy lên dốc thềm
nhà với đủ những tạp âm, tiếng nước kêu bì bõm… nhưng không chứa bất kì hàm ý
gì .Cánh cửa sách nặng nề kéo đóng lại, âm thanh rít tai, còn em - vẫn -
chơ - vơ - ở - đó.
Có thể lúc đó tôi đã qua vô tâm, hoặc giả nếu biện minh, tôi
chỉ muốn nói rằng tôi quá mệt. Trời mưa, và những vết sẹo lại cháy xót lên mỗi
khi nước mưa rớt vào. Mọi cô gái đến, ở lại và đi qua đời tôi đều ôm mình với
những cơn mưa buồn thảm.
Vào nhà, tôi tắm, tôi ăn mì, tôi online còn em vẫn lặng lẽ ngồi
trong làn nước lặc lè trôi. Tôi kéo cửa, âm thanh inh tai lại làm em tỉnh giấc.
Em quay ra nhìn tôi ngơ ngác như kẻ vô gia cư ngủ rông bị chủ nhà bắt được. Tôi
chìa tay đưa cho em chiếc ô, không một âm thanh nào tồn tại. Em nắm lấy chiếc
ô, cả thế giới quanh tôi vẫn lặng im.
Cho đến khi em hỏi:
- Anh có biết vận tốc rơi của nước mắt la bao nhiêu
centimet một giây không?
Tôi nhìn em khó hiểu:
- Anh chỉ biết vận tốc rơi của cánh hoa anh đào là năm
centimet một giây thôi.
Cánh cửa kéo lại kêu inh tai.
Em ngồi lặng im. Những lời nhận xét đầu tiên về em bắt đầu
vang lên trong não tôi, với tôi, em là một con bé 9X tự kỉ.
Trời ngừng mưa, nước rút, mọi thứ trở về thường nhật, một vài
đồ gỗ trong nhà tôi bị mục, rau muống lên mười nghìn một mớ và
trong một chiều man mác gió, em lại lặng lẽ đứng bập bềnh bên cánh cửa sắt thiếu
dầu nhà tôi.
Em tươi tỉnh và nhẹ nhàng trong bộ đồng phục học sinh. Chiếc
xe đạp im ắng nghiêng mình trên chân chống cạnh thềm, em nở nụ cười xinh như
gió nhẹ của buổi chiều hiền lành hôm đó. Em đưa tôi chiếc ô kèm theo một
lời cảm ơn thành tiếng. Tôi cầm, gật đầu như một câu “không có gì"
thiếu mất âm thanh. Em vội vã hỏi ngăn tiếng nặng nề của chiếc cửa sắt chuẩn bị
réo lên:
- Sao anh biết vận tốc rơi của cánh hoa anh đào là năm
centimet một giây?
Tôi nhún vai:
- Anh xem trong một bộ phim.
Tôi mở cửa, còn em lại càng vội vã.
- Em mời anh ăn kem để cảm ơn về chiếc ô nhé?
- Để hôm khác, hôm nay anh bận.
Nói rồi tôi vội vàng đóng cửa. Tôi không muốn đụng vào một
con bé 9x tự kỷ.
Tôi quên lời tôi nói còn em nhớ lời mời của em. Vào một sáng
trời quang, nắng hây hây thơm mùi ấm áp, em chờ tôi, em bước ra từ cửa sắt,
cánh cửa đã được bôi dầu không kêu đinh tai nữa. Em như một con mèo rình
mồi chỉ chờ tôi xuất hiện và chộp lấy. Em không e dè, sợ hãi, em leo lên xe,
vòng tay qua eo tôi, dựa đầu vào vai tôi đều đều như buồn ngủ. Tôi khẽ lắc đầu
nghĩ lại sự e thẹn như cánh quỳnh của em hai lần gặp trước. Tôi kệ em và em kệ
tôi nghĩ gì.
Em ăn kem, em thao thao nói như một bé mèo òm tỏi đòi mẹ. Tôi
nghe, lúc đầu hơi phiền nhưng khi em im lặng tôi lại thấy thế giới chìm vào tẻ
nhạt. Rồi em lại nói những chủ đề không đầu không cuối, không mở không kết và
tôi thấy thế giới lại rộn ràng với những màu sắc linh tinh, lộn xộn mà rực rỡ.
Em đứng trước cửa nhà tôi nhiều hơn, một vài lần tôi đưa em
đi ăn, một vài lần tôi nói bận để em lặng lẽ về. Một vài lần tôi có quá nhiều
việc nên ghét sự nheo nhéo đau đầu của em, một vài lần tôi nhớ giọng em khi thế
giới trong tôi như sợi giây chão căng ra đầy những tẻ nhạt. Tôi không hỏi em là
ai, không hỏi em từ đâu đến, cũng không hỏi sao hôm đó em đứng lặng trước cửa
nhà tôi, càng không bao giờ hỏi giọt nước nhỏ từ mặt em lăn xuống và chôn
mình vào dòng lênh láng đục ngầu kia rốt cuộc là thứ gì. Em không tự trả lời,
không hỏi lại tôi, chỉ giải thích hôm đó nước ngập quá cao, em không đủ sức
ngăn dòng cản của nước để dắt xe đạp về nhà nên tự chọn một mái hiên ngồi nghỉ.
Em lặng một lúc, nhìn bâng quơ rồi nói:
- Và em đã gặp anh!
Lại một ngày mưa khác, em chờ tôi trước cửa nhà. Tôi đi
làm về giữa trời mưa bay rơm rớm mắt, tôi nhìn thấy dưới tà áo mưa lấp phất
trong gió một cặp tình nhân trên chiếc SH sáng loáng thấp thoáng khuôn mặt cô bạn
gái cũ. Thất vọng, buồn phiền, tôi nổi cáu, tôi bảo em về, đừng đến làm phiền
tôi nữa, tôi mệt mỏi lắm rồi. Em chững lại trước thái độ của tôi, nhẹ nhàng như
hôm đầu tôi gặp. Em khẽ hỏi: “Tại sao?”. Tôi gắt gỏng nói là tôi thấy em quá đỗi
phiền phức. Rồi em nói…
- Em yêu anh!
Tôi gạt phắt đi, tôi hỏi tại sao, em nói em không thể lí giải,
em không biết. Có thể vì tôi dịu dàng đưa em chiếc ô, có thể vì tôi trả lời câu
hỏi “nhảm nhí” của em hoặc có thể là vì tôi đơn thuần nghe em “lảm nhảm”. Nhưng
có quan trọng đâu, yêu chỉ là yêu thôi.
Tôi nói em đang tự huyễn hoặc mình về tôi, rằng em thật nhố
nhăng, rằng những thứ nhảm nhí đó không làm nên tình yêu, rằng em chỉ là một
con bé với những mộng tưởng om xòm, một bé xì tin 9x bị ám ảnh bởi tình
yêu sét đánh và chẳng có lý do gì - để không - vì - lí
- do - gì mà yêu một người.
Em vẫn nhẹ nhàng hỏi, giọng chìm bẵng đi trong rừng âm thanh
gắt gỏng, đùng đoàng của tôi, như giọt nước trên mặt em tan hư vô trong dòng ngập
ngụa:
Tôi im lặng. Có thể tôi có, có thể tôi vô tâm hoặc giả nếu được
biện minh, tôi chỉ muốn nói rằng tôi đã quá mệt mỏi và thiếu tin tưởng vào tình
yêu, nhất là với một cô nhóc choai choai, không xuất xứ, không gắn
bó thời gian, không ràng buộc. Những người yêu cũ của tôi chín chắn,
có qui tắc, nghiêm túc và quen với tôi một thời gian lâu dài trước khi nói lời
yêu kì diệu. Nhưng rồi cũng vì lí do này, lý do khác lại chia tay huống hồ
em chỉ là một con bé không suy nghĩ, đến đi thất thường như những con mèo không
kìm kẹp, như những cơn mưa không qui tắc thoắt đổ, thoắt tạnh để lại trời oi.
Nhưng… sao tôi lại không thể nói được cái từ “không” vỏn vẹn
năm kí tự.
Tôi im lặng.
Em chờ đợi.
Tôi im lăng ….
Em chờ đợi
Và em nói:
- Anh sẽ cho em đĩa phim “5cm 1 giây” chứ? Khi đó em sẽ biến
mất khỏi cuộc đời anh!
Tôi thấy thế giới yên ắng hơn. Em cầm chiếc đĩa ra về. Hôm đó
trời mưa. Mưa rồi lại tạnh, đường khô, lá khô, những mái nhà khô như mưa
chưa từng xuất hiện trên sa mạc. Đột nhiên tôi thấy…
Thế giới quanh tôi bớt ồn ã một cách khó chịu… nó… hoàn toàn
yên lặng…
1 ngày trôi, 2 ngày trôi em không tìm đến.
1 tuần trôi, 2 tuần trôi, em không đến.
Rồi 1 tháng,
Rồi vào đông, mùa khô, mưa ngừng rơi. Tôi thôi không đếm thời
gian nhưng không thể quen được với sự im lặng vốn có trong cuộc đời mình.
Mưa ngừng rơi không có nghĩa là mưa không rơi. Sa mạc khô cằn
mãi không có nghĩa là sa mạc mãi mãi khô cằn.
Vào một ngày mưa, tôi không kìm được nỗi nhớ để tìm đến nhà
anh. Tôi 17 tuổi, đắm chìm trong những cảm xúc được khuếch đại của tuổi dậy
thì. Những nỗi đau, những ước vọng, ảo tưởng rỗng nát phềnh tướng lên. Nhưng
tình cảm tôi dành cho anh thì không như vậy. Chả có lý do gì để một con bé
mới lớn không thể yêu thật lòng, và chả có lý do gì bắt tình yêu là thứ bất qui
tắc thành một khuôn mẫu trả lời cho câu hỏi “tại sao”?
Tôi chờ anh trong khi cơn mưa nhuộm người tôi ướt sũng. Nước
chảy lênh láng thành từng giọt trên gò má và khi thấy anh… nước mắt tôi cũng nhẹ
chảy trộn với nước mưa.
Anh ngạc nhiên, nhẹ đỗ xe bước xuống. Anh đưa bàn tay sũng
nước lau khuôn mặt ướt nhẹp của tôi, rồi cúi xuống nhìn thẳng vào mắt tôi, anh
hỏi câu hỏi đầu tiên!
- Là nước mưa hay nước mắt?
Tôi bỡ ngỡ trước câu hỏi đơn thuần, còn anh yên lặng khẽ run
mình trong mưa chờ đợi.
Tôi chìa đĩa gửi trả anh. Đó là một bộ phim hoạt hình bằng tiếng
Nhật nên tôi xem không hiểu. Anh đẩy lại đĩa về phía tôi rồi đèo tôi về. Tôi vẫn
ôm qua eo anh thiu thiu như một chú mèo buồn ngủ. Tôi nghĩ rằng, chắc anh sẽ
nghĩ tôi dai dẳng, hư hỏng, dễ dãi, một con bé xì - tin dạn dĩ tầm thường.
Nhưng tôi kệ anh và anh kệ tôi nghĩ gì.
Tối hôm đó anh hỏi thêm tôi hai câu hỏi nữa, là tên và số điện
thoại rồi ra về không nói gì thêm.
Vào một tối muộn, anh gọi điện đến, bảo tôi bật đĩa, khi nào
anh bảo tôi ấn play thì bắt đầu. Tôi khó hiểu nhưng vẫn luống cuống làm theo.
Anh đếm đến ba, tôi ấn cho phim chạy và từ đầu dây bên kia, anh bắt
đầu dịch. Nó khớp hoàn hảo với từng giây nhân vật trong phim nói, khớp hoàn hảo
với nội dung phim. Nắm chặt ông nghe tôi bất giác nhìn quanh phòng, anh không ở
đây vậy làm sao anh có thể? Tôi hỏi, anh vẫn chỉ đều đều dịch… Rôi tôi thấy
loáng thoáng trong điện thoại những âm thanh khác đang chìm trong giọng nói ngọt
ngào của anh. Nó là thứ tiếng Nhật được phát ra từ một chiếc tivi giống hệt lời
thoại của bộ phim tôi đang xem… Anh đang cùng tôi xem phim, dịch cho tôi qua một
chiếc điện thoại. Anh vẫn chỉ đứng bên lề cuộc sống của tôi và chỉ cho tôi
đứng bên lề của sống của anh. Tôi hiểu ra điều ấy và khi cánh hoa đào đầu tiên
trong phim bắt đầu rụng cũng là lúc nước mắt của tôi bắt đầu rơi. Khi cánh hoa
đào đó chạm đất la khi nước mắt của tôi rơi nhẹ xuống sàn nhà . Giọng anh nhẹ
nhàng, trầm ấm hơn khi dịch cho tôi lời của nhân vật nữ nói với nhân vật nam:
- Anh biết không? Vận tốc rơi của cánh hoa anh đào là 5cm một
giây đấy.
Còn tôi quay ra trả lời câu hỏi đầu tiên và cũng là câu nói đầu
tiên khi tôi gặp anh mà giọng nghẹn lại:
- Anh biết không? Vận tốc rơi của nước mắt là 5cm một giây đấy.
Anh bỗng im lặng không nói, còn tôi im lặng không giục, tôi
và anh để thứ âm thanh trong ti vi miết mải trôi đi trong một thời gian dài.
Nhưng rốt cuộc tôi và anh cũng đã “cùng nhau” xem được hết bộ phim dù theo một
cách thật khác.
Rồi một ngày mở lại phim, tôi phát hiện ra nước mắt của tôi
thôi không khớp với vận tốc 5cm 1 giây nữa .
Một vĩ nhân đã từng nói “Đời vốn không buộc mình vào
qui tắc nào cả. Đơn giản chỉ là bản năng và sự dũng cảm”.
Chưa bước vào cuộc sống của nhau không có nghĩa là sẽ không
bước vào.
Ai biết được vận tốc để có thể yêu một người là bao nhiêu cm
một giây?
Và ai biết được, cần bao lâu để có thể hết yêu một người!
Chỉ là hãy cứ bước đi, cho đến khi bản thân thấy mình nên dừng lại.
Nguyễn Quốc Bảo






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét