Hãy hình dung trong mưa Huế có vô số giọt mực của hoài
niệm, chúng sẽ viết gì trên mặt gương thu nhận của hàng triệu tấm lòng yêu Huế
giữa thế gian? Những tấm lòng như những trang giấy, có người sẵn sàng mở ra cho
gió bay đưa đi muôn phương, có người khép lại suốt đời như một toan tính vĩnh cửu
về câm nín kỷ niệm dành cho riêng mình.
Tần tảo trong mưa. Ảnh: Văn Đình Huy
Chiều trong màn mưa bên sông Hương, tôi đọc trong những chữ
mưa đương đại vừa đến trên những vòng tròn đồng cảm đang lan nhanh trên mặt
sông, hoặc từ quá khứ xa xăm chợt hiện về trong trí nhớ nát nhàu; mưa đã ghi lại
trên trang sông rộng vô số điều, song mưa cũng chỉ mặc nhiên cho kịp ghi lại
vài dòng từ mưa như mưa…
Những giọt mực rơi trên sông những chữ hình tròn đan nhau,
như thể đang tranh nhau kể về những câu chuyện huyền thoại, những câu chuyện
rong rêu, những câu chuyện của những dòng đò xuôi ngược… Ngắm mưa trên sông
Hương đẹp nhất không phải là từ Vọng Cảnh mà là từ chùa Thiên Mụ, ngay dưới gốc
thông nghiêng phía tây trước ngôi chùa. Ở đó, mưa như rơi từ miền vô ưu về dọi
thẳng muôn vàn sợi tơ xuống mặt sông, đồng vọng cùng khúc tráng ca mưa trên đại
ngàn đột khởi của những đỉnh núi Tam Thai, Kim Ngọc… Mưa như những giọt mực thiền
thẳng đứng, như thể đang nói về việc tạo nên thế giới này không phải là thần
linh hay ma quỷ, mà đơn giản chỉ là những con người đã và đang dầm mưa cùng Huế
bao tháng năm qua.
Từ gốc thông Thiên Mụ nhìn sang bên kia làng Nguyệt Biều, nơi
tiếng hổ gầm, voi ré chỉ còn là ký ức trong mịt mù mưa bụi, nhận ra mưa đang
rơi như muốn choàng ôm lấy những khu vườn xanh lá. Ở đó mưa vườn Huế là một thứ
mưa mãn khai, cho xanh lá mùa hè, cho lá biết cách trầm mặc với người trong mùa
đông giá buốt. Mưa vườn xa kia là thứ mưa vừa hoài niệm vừa hy vọng, hoài niệm
những gì đã cũ và hy vọng cho vụ mùa bội thu xanh, hoa trái lắc lẻo trên cành.
Nhắc đến mưa vườn Huế, không thể không nhắc đến mưa ngõ Huế,
bởi đó là thứ mưa mở lòng tinh tế. Ngay trong những khu vườn Kim Long quanh
đây, nơi được xem như Nguyễn Du viết Kiều trong tí tách những giọt mưa trên lá,
thì hiển hiện những ngõ Huế như vừa đón mưa về, vừa tiễn mưa đi. Có cảm giác những
ngõ xanh và sâu hun hút như nỗi nhớ ở đó, mưa rơi xuống như để dấu chân người
đã qua thêm lần nữa được giang hồ trôi theo dòng nước từ ngõ ra sông, để về với
biển. Lại có cảm giác như trong những ngõ vắng ấy, mưa như vị khách phong trần
gõ cửa hầu mong một chén trà bốc khói giữa chiều yên tĩnh. Mưa ngõ Huế là thứ
mưa không nhiều lời, chỉ đến rồi đứng đó, như để lặng thầm nhìn bao thế hệ đi
qua trong những mái nhà khuất trong cây cỏ.
Từ góc thông Thiên Mụ theo mưa giăng nhìn về phía hạ lưu, mưa
đang rơi trên khúc sông có chiếc cầu trắng bạc Trường Tiền, như muốn rửa mặt
cho cây cầu được trẻ tươi dẫu tuổi đã quá bách niên giai lão, nghiêng vai đón
nhận hàng tỷ giọt mưa trần thế. Ngày xưa, cây cầu huyền thoại này đã dùng giọt
mực của mưa ghi lại biết bao câu chuyện tình ai đưa đón ấy qua cầu. Cũng ngày
xưa, khi còn có những bao lơn thấm đẫm nhân văn đỡ đần cho bao đôi triêng gióng
cần lao được dừng chân trở gánh giữa cơn đau mưu sinh mệt nhoài, giọt mực của
mưa đã ghi lại những điều chi? Mưa rơi trên những bước chân người toan lo cơm
áo phải chăng là muốn những tấm lòng con cái hãy nhìn đó mà ghi nhớ công ơn người
dưỡng dục. Chao ôi, bức ảnh ai đó ghi lại khoảnh khắc chiếc xích lô trùm kín bạt
có người phu xe nặng nề chở khách qua cầu trong tầm tã mưa rơi đã làm bao thế hệ
lặng đi. Những giọt nước mắt trong veo liệu có làm nhòe đi giọt mực mưa đã ghi
lại trong tâm khảm những dòng đồng cảm của con người? Mưa Huế buồn hay mưa Huế
vui?
Nhưng cũng nhiều khi mưa Huế như gõ nhịp những bài ca trên
sông Hương. Có thể đó là lúc mưa Huế rơi như tự mở ra những cánh cửa, như thu lại
thế giới trong những giọt mưa, ngay trên khoảng sông trước Nghênh Lương Đình
(đình đón ngọn gió lành). Từ ngôi nhà lục giác đó nhìn ra sông, tự nhiên thấy
chữ “Nghênh Lương Đình” quả hạn hẹp vô cùng trước thiên nhiên Huế, bởi nó cũng
còn có thể gọi tên là “Bái Vũ Đình” (một “Bái Giang Đình” nên dành cho Vọng Cảnh),
một ngôi đình để thế gian còn được “lạy mưa” khi những cơn mưa rơi quá đẹp bởi
thiên nhiên như đang dùng những giọt mực mưa vẽ nên bức tranh phong thủy ngỡ
ngàng.
Thi ca, âm nhạc, hội họa xua tan nỗi đau trong cõi người phiền
muộn và mở ra một thế giới đầy mơ ước, thì mưa Huế cũng đã vẽ nên một bức tranh
vừa đa chiều vừa đa âm với những nét cọ lạ lùng mang theo những giai điệu chưa
được viết xong đã ngân vang trong tâm hồn, nét mực đang rơi chưa vẽ xong đã lấp
lánh bức tranh trong tâm tưởng. Mưa thanh lọc nỗi buồn ô trọc, mưa đem lại nỗi
buồn trong vắt cho người biết buồn để cảm nhận sâu sắc hơn cuộc đời tạo hóa ban
cho, thì đó là mưa vui hay mưa buồn? Hay mưa Huế là một trang kinh thiền nhắc
nhở con người về cõi vô thường trong cuộc thế?
Thì ra mưa Huế là một thứ mưa lễ hội vô tiền khoáng hậu. Một
lễ hội mà bất kể người giàu kẻ nghèo đều có thể tận hưởng cái thanh cao của nó
như nhau, miễn là tâm hồn còn được cất giữ trong trái tim đã quá chật chội vì vỗ
theo nhịp đập ồn ã của hối hả kim tiền, để những lúc mưa về còn có dịp rung
lên. Trước những cảm nhận mưa đồng vọng, không thể nói người giàu sang quyền lực
cảm nhận cái đẹp của mưa được nhiều hơn kẻ nghèo hèn yếu phận. Hãy một lần lên
lăng tẩm các vị vua ở Huế ngắm mưa rơi trên thành quách cũ, thức dậy những loài
rêu. Trong cơn mưa, những con rồng, hay kỳ lân đều thêm lần mát tươi, song liệu
người quyền lực nghiêng trời một thưở có yên lòng? Một chữ “Khiêm” là chưa đủ,
ngàn chữ “Khiêm” càng không đủ, mưa bao thế kỷ có ru được giấc ngủ ngàn thu?
Mưa Huế như nhắc cuộc viễn trình đến và đi của phận người giữa
cuộc đời. Hãy một lần lên ga Huế trong mưa đêm, ngồi hít hà tách trà nóng nghe
mưa rơi trên mái bạt, mưa gõ liên hồi ngay trên đầu như muốn nhắc bao chuyện
nhân gian. Mưa ga Huế khuya là thứ mưa vừa chia xa vừa đón lại tình thân, vừa
đưa tiễn vừa đón chờ, cũng là thứ mưa mang giai điệu gõ vào niềm cô đơn da diết…
Nếu lấy giọt mực mưa mà vẽ chân dung chính mình, có lẽ chân
dung mình cũng sẽ như loài mưa kia thôi, đến rồi đi, rồi bốc hơi thành khói
sương; có may mắn chăng là diễm kiếp hóa thân thành giọt mưa để một chiều hạnh
ngộ vô thường được rơi về trên sông Hương, trong khúc hát khoan hòa…
HỒ ĐĂNG THANH NGỌC





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét