Một thuở yêu người
Nhà nằm cạnh rừng, chỉ trèo lên mươi bước là cái gì cũng ở dưới
chân. Có lẽ chỉ ở xứ sở này mới có những khu rừng kiểu đó. Rừng trên những dãy
đồi cao tiếp nối nhau qua nhiều làng mạc, những khu dân cư thường có cái tên kết
thúc bằng một chữ Wil mà theo nghe đâu là tiếng địa phương, tương đương với
Village trong tiếng Pháp, Anh hay xóm, thôn trong tiếng Việt. Rupperswil,
Therwil, Watwil, Thalwil,… tôi đã có dịp đi qua cả chục cái Wil như vậy. Và một
chuyện thật dễ thương, làng dù xa vắng quạnh hiu đến mấy cũng có đủ mấy tiêu
chuẩn căn bản cho điều kiện sinh hoạt tối thiểu là điện, đường, trường, trạm.
Xe buýt lên tận nơi hẻo lánh nhất, tiệm quán lớn nhỏ gì cũng đủ những món thiết
yếu, điện đóm cứ sau 8 giờ đêm là chỉ còn nửa giá, trường ốc cho trẻ con khang
trang nhất, nhì thế giới… Nhờ có mấy điểm son đó, cái xứ sở lạnh giá buồn thiu
này cũng còn có chỗ để mà yêu!
Những ai đọc tôi thường có lẽ vẫn thấy tôi có cách yêu người,
yêu đời bằng một nhãn quan chẳng giống ai. Tôi vẫn yêu cái này bằng cách liên
tưởng về cái nọ. Phải qua vài ba lớp trung gian kiểu đó hình như mới không bị hụt
chân. Vì nói như lời Phật, chẳng thứ gì trên đời lại có thể tồn tại độc lập mà
chẳng cần một tỉ tương quan khác. Yêu kiểu đó cho chắc ăn. Một kiểu yêu không kẹt
cứng trong góc tù, vay đầu này trả đầu kia. Và tôi cũng đã yêu cái xứ sở này bằng
thứ tình yêu lòng vòng đó.
Chiều nay nghe quẩn chân, tôi xách túi thả bộ xuống làng một
mình để gậm nhấm cảm giác nhìn quanh không ai. Trong cái quạnh vắng mênh mang của
một thôn xóm thưa người, tôi bỗng ngộ ra một điều thú vị. Hình như định nghĩa
hay nhất cho khái niệm hạnh phúc không dính dáng nhiều lắm đến những thứ vàng
son, nhung lụa gì ấy, mà là một khả năng có nhiều chọn lựa. Hơn một tháng qua,
tôi như quên mất chuyện mình đang sống cách bìa rừng chưa tới hai mươi mét, dù
ngày nào cũng lên đó đôi ba lần. Lý do đơn giản là từ nơi này tôi có thể xuống
làng, ra phố trong vài phút.
Anh có là ai, sống ở mức nào cũng mặc, cái quan trọng là giữa
đất trời này anh có thể tự tại đến đâu. Tự tại ở đây là khả năng tự quyết với
những lựa chọn bày đầy trước mặt, dù chỉ là những lựa chọn mắt phàm khó thấy.
Tôi nói rồi, tôi đã ít nhiều yêu xứ này chỉ vì nó là một miền đất cho phép người
ta có nhiều chọn lựa, một tên gọi khác của sự tự tại. Bắt chước cao nhân hiền
thánh chê bai tiền bạc vật chất, trong khi thiếu một chút là chết nhăn răng thì
rõ ràng không nên, nhưng cứ chăm bẵm vào mấy món cơm áo gạo tiền rồi quên mất
quyền tự do của mình thì cũng chết thảm. Tôi vừa nghèo vừa dốt, nhưng cứ thấy
tùy sức mà sống thanh thản hình như vẫn là tuyệt nhất. Trong kinh, Phật dạy một
tỳ-kheo nghèo xơ xác vẫn có thể là một cánh chim trời, và chỉ cần một tấm lòng
biết san sẻ, dù chỉ một vá cơm khất thực cho bạn tu thì cũng là một kiểu sống
có ta có người, có nhận và có cho. Chuyện ít nhiều hay sang hèn ở đây hình như
không quan trọng bằng tâm tình nào ta đã có được khi mở rộng bàn tay, kể cả một
vòng tay. Trọn vẹn đến vậy thì còn đòi chi nữa chứ!
Khả năng tự tại đó hình như không chỉ là những gì vừa nói, mà
còn là nhiều thứ khác. Như tín ngưỡng, kiến giải, và vô số chuyện tương đương.
Một đêm khuya vào Internet tìm xem vài trang Web Phật giáo khắp nơi, tôi chợt
nhận ra một chuyện thú vị. Cứ cho Phật giáo hôm nay là có từ một vị Phật, vậy
mà sau hơn hai chục thế kỷ, các thế hệ Phật giáo đồ ở khắp nơi đã thay phiên
nhau suy diễn, vẽ vời ảnh Phật theo quá nhiều cách riêng. Có nhiều cách vẽ vời
hơi quá tay, nên ngó hoài hổng thấy Phật ở đâu, chỉ thấy mặt mũi người vẽ trong
đó mà thôi. Để Phật là Phật theo cách của Phật thì tha hồ học, tha hồ tu, vì Phật
thứ thiệt thì mênh mông lắm. Nhưng khi Phật là tác phẩm của phàm phu thì thời
gian người ta cãi nhau nhiều hơn thời gian học Phật. Lý do ư? Tôi làm sao chấp
nhận được Phật của anh chứ? Tôi có Phật của riêng tôi. Thế là mỗi nhóm người tu
Phật lại có một vị Phật theo ý thích của mình, và sự ra đời của các nhánh Phật
giáo chính là cái hội chợ phù hoa cho những người ham vui đó. Chỉ xui cho ai bước
đầu học Phật lại ôm chân một tổ sư nào đó rồi thì không còn cơ hội nhìn thấy
cái chân thân của Phật xưa. Và cái phải đến sẽ đến, thay vì theo chân Phật để
đi ra, đi lên, thì người ta lại quay về với cái cốt phàm phu của mình để đi vào
và đi xuống.
Viết đến đây, tôi lại nhớ đến lần nói chuyện với một người
quen gốc Công giáo, dù nay hình như vẫn chưa kịp là Phật tử. Hôm đó, tôi nhớ cô
bé đã hỏi tôi có từng đọc qua Thánh Kinh và nghĩ gì về Chúa. Tôi ngần ngừ một
giây rồi trả lời mà không dám nhìn mặt người đối diện:
– Chẳng hiểu sao tôi cứ thấy buồn khi nghe ai đi theo mấy tôn
giáo dạy thờ Thượng đế hay Thiên Chúa gì đó…Hai chữ đó gọi theo tiếng Anh là
God, mà God thì chỉ là hai phần ba của chữ Good (tốt, lành, thiện, hay, đẹp).
Mình tu là tu theo cái tốt, chứ theo chi cái dở dang đó. Ý nghĩa của chữ God
nghèo nàn thấy mồ. Sống đời hay sống đạo đều phải tự tại mới sướng!
Cô bé liếc tôi một cái dài ngoằng, tôi làm rớt chiếc muỗng
trên tay. Đêm đó về không ngủ nổi. Chúa đã phạt tôi bằng cách sai em đến lấy mất
của tôi niềm tự tại… Nhưng chẳng lẽ bây giờ thầy chùa lại xưng thầm danh Chúa
hay sao!?.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét