Đứng ở độ cao này, hơn chín ngàn bộ trên mặt biển, ta có thể
nhìn thấy được sự vận hành biến đổi của thời tiết cách xa mình hằng trăm dậm.
Những đám mây đen của một cơn bão rộng hơn cả một thành phố, nặng nề di chuyển
ngang qua trên các thung lũng. Với ngàn những chiếc bóng xám xịt quấn quýt vào
nhau, cùng pha trộn trong một cái chảo khổng lồ, như một thứ linh đơn huyền bí
bào chế bởi một bà phù thủy. Thỉnh thoảng có những tia chớp lóe sáng xé rách bầu
trời xám xịt tận phía xa, trong thinh lặng, xa hơn cả khả năng du hành của âm
thanh. Và rồi những đám mây đen từ từ kéo đến gần hơn, theo với chúng là những
âm vang ì ầm, trong một không gian của những hỗn mang, loạn lạc, náo động, cùng
kéo nhau về tụ hội và gào thét trong gió.
Nhưng trong căn nhà gỗ nhỏ bé này, tôi cảm thấy ấm cúng, dễ
chịu và khô ráo. Chiếc giường của tôi là một miếng cao su xốp (foam) dầy hai
phân. Một thân cây đục đẽo thô kệch được sử dụng vừa làm chiếc bàn ăn và là nơi
viết lách của tôi. Chiếc ghế ngồi duy nhất trên sàn nhà được đóng dính liền vào
với vách tường, cạnh một khung cửa sổ nhìn ra bên ngoài quang cảnh đẹp tuyệt vời.
Một cái lò gang nhỏ cung cấp hơi ấm cho trọn căn phòng, và một chiếc lò dầu
dùng dể nấu nướng.
Mùa đông miền núi nơi đây rất dài. Một kho chứa nhỏ xây cạnh
bên nhà được chất đầy củi. Đa số chúng ta chắc là không chịu nỗi nơi này. Nhưng
đối với tôi thì thiên đàng có nghĩa là được sống ở đây trọn suốt mùa đông trong
tịch lặng.
Căn nhà của tôi ở nằm trên núi Lama được làm tổ ngay phía dưới
một đỉnh núi cao trên rặng San Cristobal, nhìn xuống một không gian bao la của
miền bắc tiểu bang New Mexico. Thung lũng mênh mông phía bên dưới trải rộng dài
nối liền đến những dãy núi khác ở phía nam, tây và bắc. Một người sống ở nơi
đây có thể theo dõi những cảnh tượng biến hóa của thần gió, cuốn xoay và điều
khiển mặt trận thời tiết như những con cờ.
Trừ những lúc ngồi tĩnh tâm hay đi dạo trong rừng, tôi rất mê
đến ngồi chỗ này trong suốt thời gian sống ẩn dật nơi đây. Tôi có thể ngồi yên
nơi đó cả chục giờ đồng hồ say mê và không biết chán. Tôi đã ngở rằng, đời sống
cô độc trong một không gian hiu quạnh nơi này sẽ rất là nhàm chán, nhất là so với
một người có một cuộc sống bận rộn và thích hoạt động như tôi. Nhưng tôi lại
hoàn toàn mãn nguyện với sự thụ động của mình, ngày qua ngày, ngồi nhìn những
áng mây trôi xa xôi bất tận.
Hai ngày đầu tiên khi mới đến, tôi mất ngủ vì những tiếng động
lạ và sự hồi hộp, lo sợ trong bóng đêm. Trong vùng đất lạ hoang dã, một thế giới
lạ thường bừng sống dậy mỗi khi bóng tối phủ trùm, nó bò, trườn, chạy hoặc đừng
rình im lặng chờ mồi. Trong mấy đêm đầu, mỗi khi nghe tiếng cây khô gãy, tôi lại
liên tưởng đến những con thú đêm săn mồi, đang ẩn núp, rình mò đâu đó sát bên
căn nhà. Bên trong gian phòng không gian yên tĩnh hơn, nhưng những bóng tối vẫn
di động. Chung quanh tôi toàn là những sợ hãi.
Nhưng một điều khá ngạc nhiên là tôi cũng chóng làm quen được
với nhịp điệu mới này. Sau đôi ba ngày, những con sinh vật nhỏ bé ấy đã trở
thành bạn thân của tôi, và những âm thanh lạ của ban đêm cũng không còn làm tôi
giật mình nữa.
Một thú tiêu khiển trong ngày của tôi là theo dõi những con
côn trùng có cánh nhỏ bé tụ tập phía bên trong của sổ. Ban ngày, tôi thường để
cánh cửa ra vào mở toang vào mỗi buổi sáng để hưởng gió núi trong lành, và giữ
cho gian phòng được thoáng mát. Những con ruồi vo ve bay vào, sau khi thám hiểm
mọi ngõ ngách, chúng thường chấm dứt hành trình mình ngay nơi khung cửa sổ nhìn
ra một quang cảnh rộng lớn ấy, và rồi chúng cứ bay trượt lên xuống trên khung
kính để tìm cách thoát ra bên ngoài.
Sau những hôm đầu bực mình vì chúng, bây giờ tôi lại cảm thấy
khá thú vị. Tôi quan sát thấy chúng vo ve bay không ngừng và cứ đâm đầu vào
khung cửa kính ấy suốt ngày, tìm tự do, trong khi cánh cửa chính rộng lớn vẫn mở
toang. Nếu chúng chỉ cần đơn giản biết quay đầu lại thôi. Mà tôi nghĩ đây cũng
là một tỷ dụ tuyệt vời cho hành trình tâm linh đi tìm giải thoát của chúng ta.
Nếu như chúng ta biết quay nhìn lại chính nơi mình, thay vì là tìm cầu chạy
theo những đối tượng bên ngoài…
Bất cứ là mình đang tìm kiếm một điều gì, tôi ý thức rằng nó
sẽ không thể nào đạt đến được bằng một con đường thẳng trước mặt. Cánh cửa rộng
mở đang nằm ngay phía sau lưng tôi, và con đường giải thoát ấy đòi hỏi ở nơi ta
một cái nhìn hoàn toàn mới mẻ.
Trong những ngày cuối ở nơi này, tôi hay ngồi trong tĩnh lặng
và tự hỏi nhiều lần: cái gì đã khiến tôi bước chân vào con đường tu tập? Chúng
ta thật sự muốn gì? Phải chăng vì muốn tâm linh mình được rộng mở hơn? Để ra khỏi
sinh tử luân hồi? Vì muốn được vào một cõi trời xa xôi nào đó? Muốn được thoát
ra những khổ đau của cuộc đời? Hay đây cũng lại chỉ là một sự mong cầu và tạo
tác khác của cái ngã của mình mà thôi?
Tôi nghĩ, câu trả lời có lẽ là: nó là một cái gì vượt thoát ra ngoài tất cả những cái ấy, nó không có một mục tiêu nào hết, nhưng đó chính là một cần thiết rất thiết yếu của mỗi chúng ta. Nó là một hạt giống hạnh phúc chân thật sâu xa được gieo trồng từ lâu, và đã có sẵn trong tự tánh của mỗi người, và ta không thể có một sự lựa chọn nào khác hơn là phải quay về và thấy lại được chính nó…
Ẩn dật
Tôi nghĩ, câu trả lời có lẽ là: nó là một cái gì vượt thoát ra ngoài tất cả những cái ấy, nó không có một mục tiêu nào hết, nhưng đó chính là một cần thiết rất thiết yếu của mỗi chúng ta. Nó là một hạt giống hạnh phúc chân thật sâu xa được gieo trồng từ lâu, và đã có sẵn trong tự tánh của mỗi người, và ta không thể có một sự lựa chọn nào khác hơn là phải quay về và thấy lại được chính nó…
Ẩn dật
Đó là một đoạn hồi ký của ông David Cooper, một tu sĩ Do Thái
giáo, chia sẻ về những trải nghiệm và cảm nghĩ của ông trong thời gian sống ẩn
dật trong một căn nhà gỗ trên rặng núi San Cristobal, ở tiểu bang New Mexico.
Ông đã trở thành một phần của thiên nhiên, là những đóa hoa dại,
là cơn gió lộng, là đám mây mưa, là buổi sáng sớm, là bóng đêm về… Tôi thích những
hình ảnh đầy màu sắc của ông kể lại, tuy gần gũi mà cũng vô cùng bao la. Cuộc sống
của chúng ta ở phố chợ thì dễ gì có dịp để mình nhìn thấy được “những đám mây
đen của một cơn bão rộng hơn cả một thành phố, nặng nề di chuyển ngang qua trên
các thung lũng” phải không bạn? Và giữa cuộc sống bận rộn và bon chen này thì
làm gì mình có thì giờ mà “Ngày qua ngày… ngồi yên cả chục giờ đồng hồ… để nhìn
những áng mây trôi xa xôi bất tận.”
Tuần qua tôi phải đi làm xa, mỗi chiều trở về phòng của mình
tôi lại ngồi xuống bàn viết để chuẩn bị cho công việc ngày hôm sau. Có một buổi
chiều, ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài của sổ, tôi chợt thấy những chiếc lá trên
cây ngoài khung cửa đã chuyển sang màu đỏ lúc nào không hay. Thật đẹp! Tôi nhớ
mấy ngày trước đây nó vẫn còn xanh. Mùa thu về rồi đó, thật nhẹ nhàng và kín
đáo, khi bầu trời trở lành lạnh và những cơn gió về mang theo một không trung
muôn sắc màu…
Chỉ cần biết quay lại
Tôi liên tưởng những bận rộn của chúng ta trong cuộc sống, hoặc
trên con đường tu học, đi tìm một hạnh phúc, với lại hình ảnh những con côn
trùng có cánh cứ lao vào tấm kính ở khung cửa sổ vì muốn vượt thoát ra bên
ngoài. Trong khi cánh cửa chính vẫn đang rộng mở ngay ở phía sau. Chỉ cần quay
đầu lại thôi là mình có thể ung dung tự tại bước ra ngoài. Nào có ai ngăn chặn
chúng ta đâu.
Phải chăng nếu như ta biết buông bỏ hết những mong cầu và tạo
tác không cần thiết. Nếu như ta thôi bớt đi những tìm kiếm, biết dừng yên và
quay lại nơi mình. Vì bạn biết không, ở nơi này đã có “một hạt giống hạnh phúc
chân thật sâu xa được gieo trồng từ lâu, và đã có sẵn trong tự tánh của mỗi người,
và ta không thể có một sự lựa chọn nào khác hơn là phải quay về và thấy lại được
chính nó…”.
NGUYỄN DUY NHIÊN




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét