Tôi có một người bạn, có lần chị đi sang thành phố New York,
thấy có một tấm biển quảng cáo thật lớn, với hình một người thiếu niên mặc một
chiếc quần jean cũ bạc màu, đứng với với một thái độ thách thức, cạnh bên là một
dòng chữ lớn “Be Who You Are!” Mình sao thì cứ là như vậy, hãy sống với
con người thật của mình!
Bạn biết không, tuổi trẻ lớn lên bên xứ này bị ảnh hưởng văn
hóa Tây phương nên nhiều khi cũng có cùng một thái độ ấy. Tôi biết có những em
khi bị các bậc phụ huynh khuyên dạy thường trả lời rằng, “Con là như vậy
đó! Con không thể thay đổi được” (I am who I am. And I’m not going to change
it!). Mà tôi biết người lớn chúng ta cũng thường khi có thái độ ấy. Mỗi khi bị
người thân phê bình ta thường đáp xẵng lại, “Tôi là như vậy đó. Tôi không
thể đổi tánh mình được. Chịu không được thì thôi! (That’s the way I am!”)
Nhưng trên con đường tu học, chúng ta nên thử nhìn lại xem
mình thật sự là ai? Ta có phải chỉ là sự nóng tánh thôi chăng? Ta có phải chỉ
là những ham muốn đó thôi chăng! Thế nào là một cái tôi ảo tưởng và thế nào là
cái tôi chân thật? Làm sao ta biết những gì là ta và những gì không phải là ta?
Ta có phải chỉ là một người trực tính thôi chăng? Hay ta là một người rộng lượng?
Và nếu như ta không còn những tánh đó nữa, ta có vẫn còn là ta không, hay sẽ là
một người nào khác?
Đôi khi chúng ta nghĩ rằng, khi bước vào con đường tu học ta
sẽ phải đánh mất đi sự say mê (passion) và những bén nhạy tự nhiên
(spontaneity) của mình đối với cuộc sống chung quanh. Ta sợ thiền tập sẽ khiến
ta trở thành một người vô cảm, không còn biết chọn lựa, mình sẽ không còn là
mình nữa! Nhưng sự thật có đúng như vậy không?
Tôi thấy vấn đề có lẽ là vì chúng ta có một quan niệm sai lầm
về thế nào là tánh tự nhiên của mình. Có thể ta lầm lẫn tính tự nhiên với lại
những tập quán và thói quen đang có của mình.
Thật ra phần lớn những hành động mà ta cho là “tự nhiên” ấy,
chúng chỉ là những phản ứng bị điều kiện của mình mà thôi. Chúng ta bị điều kiện
và sai xử bởi các thói quen và tập quán lâu đời, mà chúng là sự huân tập của những
buồn vui, ham muốn, ghét bỏ qua năm tháng. Chúng ta hành xử theo chúng, đôi khi
làm mà không hề ý thức được hậu quả của việc mình làm. Và rồi ta bị trôi lăn
theo những bận rộn, lo âu của cuộc sống hằng ngày, phản ứng máy móc theo hoàn cảnh
chung quanh. Và ta lại vô tình cho đó là con người thật của mình.
Thật ra thì Phật dạy trong ta có đầy đủ hết tất cả: từ bi,
sân hận, tha thứ, ganh tỵ, rộng lượng, si mê, tuệ giác… Ta là tất cả những cái
đó chứ không riêng biệt một cái nào hết. Chúng là những hạt giống có mặt trong
khu vườn tâm thức của mình.
Vấn đề là ta cần biết chăm sóc và tưới tẩm những hạt giống
nào trong ta. Có những hạt giống mang lại cho ta hạnh phúc, tự do và cũng có những
hạt giống mang lại sự ràng buộc và khổ đau, mà chúng biểu hiện ra bằng những tập
quán và thói quen của mình. Mỗi hạt giống chỉ là một phần rất nhỏ chứ chúng vẫn
không phải thật sự là ta. Sự tu học giúp ta thôi tưới tẩm những hạt giống bất
thiện và nuôi dưỡng thêm những hạt giống an lành và hạnh phúc.
Nhưng thật ra, chúng ta có cần phải lao tác khó nhọc gì không
bạn hả, hay chỉ cần để cho tất cả được trong sáng tự nhiên mà thôi, vì trong ta
đã có đủ đầy sự trong lành!
Thật ra nếu ta biết nhìn cho sâu sắc, thì ta sẽ thấy rất rõ rằng
cũng không có một người làm vườn, một cái tôi nào, để chăm sóc cho thửa vườn ấy.
Nếu ta biết thật sự để yên cho nó được tự nhiên, thì thửa vườn ấy sẽ biết tự
chăm sóc lấy nó. Tôi nhớ hai câu thơ của Trúc Lâm Đại Sĩ, tức vua Trần Nhân
Tông khi đã đi tu, một lần trả lời câu hỏi của một thiền sinh về chuyện tu học,
Ngài nói: “Vườn xưa vắng mặt người chăm sóc, Lý trắng đào hồng tự nở hoa.”
Mình không phải là một mà là nhiều. Sự sống của ta rất là
thênh thang. Vì ta không phải là một cái gì duy nhất và cố định cho nên ta lúc
nào cũng có thể thay đổi được, chuyển hóa được.
Chúng ta to tát hơn những vấn đề của mình, và chúng ta cũng rộng
lớn hơn tất cả những khổ đau ấy.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét