Độc đáo dòng Nho Quế
Lên cao nguyên đá Đồng Văn lần này, chúng tôi dự định dạo chơi chợ phiên
rồi hướng về chợ tình Khâu Vai huyện Mèo Vạc, nhưng màu xanh ngọc lục bảo huyền
hoặc của dòng sông Nho Quế chảy len lỏi giữa những ngọn núi đá dựng ngang trời
như ma lực thôi thúc đôi chân mà đi.
Đó là một buổi chiều cuối đông ở Xẻo Lũng - bản người dân tộc
Mông nằm cheo leo bên đường tuần tra biên giới, gần kề cột mốc 427, 428 thuộc
xã Lũng Cú, huyện Đồng Văn, tức nơi cực Bắc xa xôi của Tổ quốc. Và nơi phần đất
phía Bắc Việt Nam có hình tựa chiếc nón lá thì đây chính là đỉnh của
chóp nón.
Vùng đất này còn sở hữu cột cờ Lũng Cú trải qua bao thời kỳ lịch
sử vẫn kiêu hãnh, hiên ngang trên núi Rồng. Màu cờ Tổ quốc phất phới tung bay
trên những dãy núi biên cương hùng vĩ, qua những cánh rừng xanh mát ngút tầm mắt,
những bản làng dân tộc Lô Lô Chảy, Mông Trắng bao đời bám trụ, giữ đất sinh sống.
Đó cũng là nơi mà dòng sông Nho Quế phát nguyên từ vùng núi Nghiễm Sơn,
Vân Nam, Trung Quốc chảy vào lãnh thổ Việt Nam.
Để khám phá trọn vẹn dòng sông Nho Quế, chúng tôi dùng xe gắn
máy nương theo lối mòn của dân bản địa trên sườn núi chạy cặp con sông về hướng
hạ lưu và nhiều đoạn phải đi đường vòng vì vực sâu, núi cao chia cắt.
Thật ra sông Nho Quế không quá dài, khoảng 46 km,
trong đó đoạn phía thượng nguồn chiếm hơn 5km là đường biên giới hai nước Việt- Trung, phần còn lại chảy trên hai địa phận tỉnh Hà Giang và Cao Bằng. Thế
nhưng nhờ ưu thế vùng thượng lưu nằm ở độ cao trung bình 1.200m so với mặt biển,
độ dốc khá lớn, dòng chảy mạnh qua nhiều tầng lớp đá tai mèo sắc nhọn,
hình thành vô số ghềnh thác trắng xóa giữa những thung lũng, hẻm vực khi ẩn khi
hiện trong đám mây trôi bồng bềnh khắp nẻo, khiến cảnh sắc luôn hùng vĩ mà mơ
màng.
Dòng Nho Quế chảy qua khe núi Tu Sản và đèo Mã Pì
Lèng huyện Mèo Vạc cách Lũng Cú khoảng 15km được xem là ngoạn mục nhất.
Lối mòn từ Đồng Văn đến cửa phía tây khe núi Tu Sản hoang vắng,
quanh co không dành cho người yếu tim. Đường hẹp, chênh vênh, nham nhở đá tai
mèo mà mỗi lần thả dốc, ôm cua là một lần phải nín thở khi thấy bên dưới là vực
sâu thăm thẳm. Nhưng nhờ vào sắc màu hoa gạo đỏ rực trên khắp những ruộng bậc
thang trải dài bên rẻo núi, lưng đèo, dưới đáy vực hình ảnh con sông Nho Quế
đang êm ả trôi xuôi khiến chúng tôi tạm quên đi nỗi lo lắng.
Chẳng nhớ còn lên xuống bao nhiêu con dốc nữa, chúng tôi mới
tới Thín Ngài, một xóm nhỏ với hơn mười nếp nhà trình tường, mái ngói âm dương
cổ kính của người Mông, Giáy, Tày. Một hình ảnh bản làng cổ xưa, bình dị, đầy sắc
màu sơn cước mạn Đông Bắc.
Ở đây còn có một lối nhỏ cắt ngang thửa ruộng bậc thang và
vài con dốc đất trơn như bôi mỡ dẫn xuống bờ sông. Nhưng cái khó nhất vẫn chờ
phía trước bởi muốn vào sâu hẻm vực dài khoảng 1km từ hướng tây sang hướng đông
và bề rộng chừng 40km, chúng tôi bắt buộc phải leo trèo qua hàng loạt ghềnh đá
tai mèo lởm chởm, sắc nhọn như bãi chông và nếu trườn mình không khéo thì tay
chân bị đá cứa, cắt đến tóe máu...
Nín thở với Mã Pì Lèng
Mỗi bước chân vào hẻm vực Tu Sản, chúng tôi cảm nhận được sự
biến chuyển của cảnh sắc thiên nhiên. Hơi mát lạnh từ đá, tiếng nước chảy róc
rách, những âm thanh thì thầm của gió, vạn vật dường như càng lúc càng bị chìm
đắm vào giữa hai vách đá cao chót vót, ước chừng hơn 200m.
Chúng tôi đi ngược về thị trấn Đồng Văn rồi rẽ sang đèo Mã Pì
Lèng, với chiều dài khoảng 20km gồm chín khoang uốn lượn theo sườn núi cheo leo
và đỉnh núi cao độ hơn 2.000m so với mặt nước biển. Hơn thế nữa, con đèo là một
phần của cung đường mang tên Hạnh Phúc (dài 200km tính từ thành phố Hà Giang tới
huyện Mèo Vạc) đã được những thanh niên trong đội cảm tử vào đầu thập niên 1960
treo mình trên vách đá ròng rã 11 tháng đục đẽo tạo thành đường công vụ.
Đi trên đỉnh đèo bốn mùa bồng bềnh trong mây, nhìn xuống vực
dưới nghìn mét sâu, con sông Nho Quế sau khi vượt qua hẻm vực Tu Sản, xẻ đôi một
bên là dãy núi Mã Pì Lèng - tức sống mũi con ngựa và bên
kia là núi Săm Pun - nghĩa là sấm sét và gió. Đó cũng là phong cảnh
được đánh giá là đẹp nhất trong suốt lộ trình của con sông kể từ thượng nguồn
giữa một di sản kiến tạo địa mạo thuộc loại độc đáo vô song ở Việt Nam.
Điều đó cũng lý giải tại sao hẻm Tu Sản đã được xếp hạng quốc
tế và được chọn làm điểm trung tâm trong logo của công viên địa chất toàn cầu
cao nguyên đá Đồng Văn.
Người dân tộc Tày sống ở đây khá thưa thớt bên thửa ruộng bậc
thang tầng tầng lớp lớp hướng ra bờ sông. Nhà nào cũng có một vài bè mảng làm bằng
cây nứa khô ghép lại dùng để đi lại hoặc giăng lưới kiếm mớ cá hằng ngày. Thi
thoảng trên sông vọng lên tiếng í ới, cười đùa của đám phụ nữ đang tắm mát như
phá tan sự thanh vắng, tĩnh mịch buổi hoàng hôn.
Chúng tôi đứng trên cầu treo Na Động xã Lý Bôn, huyện Bảo
Lâm, Cao Bằng, nơi sông Nho Quế cam phần phụ lưu cho sông Gâm chấm dứt hành
trình vừa thơ mộng vừa kỳ vĩ, vừa tĩnh lặng nguyên sơ nhưng cũng vừa mãnh liệt,
gào thét được thêu dệt bằng suối nguồn thác nước, trời xanh mây trắng, núi rừng
trùng điệp.
Rời khỏi Lý Bôn, chúng tôi xuôi về Bảo Lâm, nhưng cái cảm
giác bâng khuâng về sông Nho Quế vẫn còn vương vấn đâu đây.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét