Có câu truyện về một người cưỡi một con ngựa
đang phi như bay trên đường. Khi anh và con ngựa chạy ngang qua một khu
phố, có vài người đứng bên đường thấy vậy gọi với theo, "Anh kia có việc
gì phải đi đâu mà vội vã thế?" Anh ta ngoái đầu lại và nói lớn, "Tôi
cũng không biết nữa, hỏi con ngựa kìa!" Sự tiến bộ trong xả hội của
chúng ta ngày nay cũng được ví giống như con ngựa trong câu truyện ấy, chúng ta
đang phi như bay nhưng có biết mình đang đi về đâu chăng?
Theo tôi nghĩ thì những phát
minh, sáng tạo mới của khoa học giúp cho cuộc đời bớt đi những tật bệnh, làm
vơi bớt khổ đau là một điều rất tuyệt vời và vô cùng quý báu cho nhân loại.
Nhưng chúng ta cũng đừng quên đi những nguyên nhân sâu xa của khổ đau.
Nếu như những “tiến bộ” ấy lại
vô tình khiến ta tách rời xa sự tốt lành tự nhiên, thì ta cũng cần nên phải thận
trọng. Ông Bob Moorehead, một tiến sĩ về thần học ở Hoa kỳ có những nhận
xét như sau, về những điều nghịch lý của thời đại ngày nay:
“Điều nghịch lý của thời đại ngày nay là
chúng ta có những tòa nhà cao hơn nhưng sự kiên nhẫn lại ngắn hơn, ta có những
xa lộ rộng lớn hơn nhưng cái nhìn lại nhỏ hẹp hơn. Chúng ta tiêu xài nhiều hơn
nhưng có được ít hơn, mua sắm nhiều hơn nhưng thưởng thức lại kém hơn. Ta có
căn nhà to rộng hơn nhưng gia đình nhỏ bé hơn; có nhiều tiện nghi hơn nhưng thời
giờ ít ỏi hơn. Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn nhưng hiểu biết lại giảm đi, ta
dư thừa kiến thức nhưng lại thiếu sự xét suy; ta có thêm nhiều nhà chuyên môn
nhưng cũng thêm biết bao nhiêu là vấn đề, có thêm thuốc men nhưng sự lành mạnh
lại càng sụt giảm.
Thời đại ngày nay chúng ta uống
rượu và hút thuốc quá nhiều, tiêu pha không tiếc nuối, thiếu vắng tiếng cười,
lái xe quá nhanh, nóng giận rất dễ, thức rất khuya, dậy mệt mỏi, đọc sách rất
ít, xem ti vi quá nhiều, và hiếm khi ta biết ngồi lại trong tĩnh lặng! Tài sản
của ta tăng lên gấp bội phần, nhưng giá trị chúng ta cũng sụt giảm đi. Chúng ta
nói quá nhiều, thương yêu quá ít, và thù ghét thì lại quá thường.
Chúng ta biết cách kiếm sống,
nhưng không mấy ai biết sống. Chúng ta cộng thêm năm tháng vào đời mình, nhưng
chỉ là năm tháng mà thôi. Chúng ta đã lên đến mặt trăng và trở về trái đất,
nhưng rất khó bước qua bên kia đường để chào người hàng xóm mới. Ta chinh phục
được thế giới bên ngoài nhưng không biết gì về thế giới bên trong. Chúng ta đã
làm được rất nhiều việc lớn lao, nhưng rất ít việc tốt lành.
Chúng ta làm trong sạch không khí
chung quanh, nhưng lại làm ô nhiễm tâm hồn mình. Chúng ta chia cắt được một hạt
nguyên tử, nhưng chưa phá được thành kiến của chính mình. Chúng ta chia sẻ nhiều
hơn, nhưng học được ít hơn. Chúng ta có nhiều dự án hơn, nhưng hoàn tất ít hơn.
Chúng ta biết cách làm việc nhanh chóng, nhưng không biết cách đợi chờ; có nhiều
người quen, nhưng ít ai là bè bạn. Chúng ta thiết kế thêm nhiều máy điện toán,
chứa thêm nhiều dữ kiện, in ra thật nhiều tài liệu, nhưng sự truyền thông giữa
con người mỗi ngày lại càng ít đi.
Ngày nay là thời đại của mì
ăn liền, tiêu hóa chậm, con người to lớn nhưng chí khí rất nhỏ, lợi nhuận thì rất
sâu mà tình người thì rất cạn. Thời đại của hòa bình thế giới, mà nội chiến
trong gia đình.
Đây là thời đại của gia đình
với hai đầu lương nhưng trăm ngàn ly dị, nhà cửa khang trang nhưng hạnh phúc đổ
vỡ. Đây là thời đại của những chuyến đi ngắn vội vàng, đồ xài chỉ một lần, đạo
đức vứt bỏ, và những viên thuốc giải quyết cho mọi vấn đề, từ hưng phấn, đến lắng
dịu, đến cái chết.
Đây là thời đại của những mặt
hàng trưng bày ngoài cửa tiệm thì rất nhiều, nhưng trong nhà kho lại trống
không. Đây là thời đại mà công nghệ có thể mang lá thư này đến thẳng với bạn và
bạn cũng hoàn toàn tự do để chọn đọc nó hay xóa bỏ đi...
Nhưng xin bạn hãy nhớ bỏ thì giờ
ra với người thương, vì họ sẽ không có mặt với ta mãi mãi. Hãy nhớ chọn những lời
dễ thương với những ai đang ngước nhìn bạn nhiều ngưỡng phục, vì cô hay cậu bé
đó rồi cũng sẽ lớn lên và rời xa ta.
Hãy nhớ ôm chặt người gần
bên, vì đó là một món quà vô giá mà ta có thể ban tặng cho người khác, khi nó
được xuất phát từ đáy tim mình, mà không tốn một xu nào.
Hãy nhớ nói lời thương yêu với
những người thân yêu, và phải hết sức thật lòng mình. Một nụ hôn, một vòng tay
ôm, sẽ chữa lành hết mọi vết thương khi nó phát xuất từ chính con tim.
Hãy nhớ nắm tay nhau và trân
quý phút giây này, vì biết rằng tất cả sẽ không ở với ta mãi mãi. Hãy có thì giờ
để thương nhau, để lắng nghe nhau, và nhất là hãy chia sẻ với nhau những ý tưởng
đẹp nhất trong tâm mình.
Và nhất là bạn hãy luôn nhớ
rằng, cuộc sống không phải được đo lường bằng con số hơi thở của mình, mà bằng
những giây phút kỳ diệu trong cuộc đời đã mang hơi thở ấy bay cao.”



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét