Nhà văn Trần Thị Trường viết và vẽ
Chơi với Trần Thị Trường mấy chục năm nay, toàn chơi
theo cái lối bạn bè cùng gu, cùng sở thích, khoái giống nhau ở một vài thứ, thí
dụ chúng tôi cùng thích nhạc các cụ tiền chiến hơn nhạc đương đại. Thích văn của
các nhà văn cổ điển hơn các tác giả thời danh đang rất nổi tiếng. Rồi thơ thì
thích thơ ông này hơn thơ bác kia. Thích tranh sơn dầu hơn tranh thuốc nước. Thích
lối vẽ phóng túng của cụ này hơn tranh sơn khắc của cụ kia. Thích mầu gắt của
bà X hơn màu nhẹ của bà N. Sau lâu dần cái kiểu thích ấy thành ra cùng “cạ”.
Chúng tôi mến mộ nhau ở cái tính, cái tình, cái lối sống thoải
mái, giản đơn, không có rào cản nhưng rất có nguyên tắc. Bề ngoài không mấy hồ
hởi vồ vập nhưng thực lòng rất quan tâm đến nhau. Trần Thị Trường viết văn cũng
thế, không có vẻ nghiêm trọng như một số cây bút khác. Nhưng mỗi lần cho in một
truyện ngắn mới là tôi đọc được ngay cái chất thận trọng, cầu toàn, chỉn chu,
không ồn ào, náo động, nhưng rất hay để ý “liếc” xem bạn bè trong nghề chúng nó
có “để ý” đến truyện của mình không.
Nghiệm ra, ba cái anh nhà văn, nhà thơ, anh nào chả thế.
Đương không, ngồi cắm mặt vào bàn, trước lúc viết thì lủi thà lủi thủi, âm thầm
nghĩ ngợi. Đi đâu, làm gì cũng nghĩ đến nó, đến cái tứ, cái ý tưởng, cái “vấn đề”
ấy. Khi ngồi vào bàn viết, viết chữ đầu tiên, câu đầu tiên, trang đầu tiên mới
khó khăn, nặng nhọc làm sao… rồi, viết đến đoạn cao trào, gọi được cảm hứng đến
rồi, chữ nghĩa nó cứ như hối thúc, tự nó đến ào ào, máu mê hứng khởi viết, viết
bỏ ăn, bỏ ngủ, bỏ mọi thứ, chỉ chăm chăm sống cùng nhân vật. Viết mà hanh
thông, “vào truyện” ngon ơ, nó nhập vào mình khi nào không biết. Cao hứng mê mẩn
“cày”. Cày xong rồi, đọc lại, lúc đọc lại lần đầu tiên thấy sướng rơn, chỉ muốn
tìm bạn chia sẻ. Không tìm được ai thì ngồi thuỗn cắn móng tay, gửi đi đăng báo
và bắt đầu hóng đợi.
Truyện in ra, hấp tấp, hồ hởi, vồ lấy tờ báo, mở vội đến
trang có truyện của mình, mở đi, mở lại, đọc đi, đọc lại, một ngày, hai ngày
sau với trạng thái hồi hộp trong lòng. Đi ra đi vào chăm chăm nghe ngóng tiếng
vọng, tiếng hồi âm của trước tiên bạn bè, người thân. Sách cũng thế. Có sách rồi,
tặng bạn bè người thân trước tiên, rồi nghe ngóng… Cứ tưởng như lúc này mọi người
đang hướng về mình, đang hồ hởi đọc… Nhưng mà, tặng sách xong thì đa phần im lặng,
hay có đôi ba bạn bắt tay chúc mừng, vài ba tuần sau có đôi ba bài điểm sách
khen khen, chê chê trên báo. Rồi trở về im bặt. Thế là phải nhất trí chịu xuôi
với câu “thế thời, thời thế, thì phải thế”. “Người viết cho người viết đọc”,
hay “Người bán cho người bán mua,”. Mo!
Mo thì không hoàn toàn mo, nhưng sory… rất tiếc.
Nghĩ đi nghĩ lại, không có sự chấm hết đầu hàng đâu nhé. Dứt
khoát không! Đối với những nhà văn nghệ sĩ như Trần Thị Trường là típ nghệ sĩ
lao động miệt mài, không dễ dàng ngồi chờ bất kỳ sự khen chê, ban phát hay dè bỉu
khó chịu nào. Người lao động, nhất là người lao động sáng tạo, rất kiên định với
khát vọng của mình. Họ không chỉ cần cù, thịu khó. Hơn thế nữa rất rất nhiều. Họ
làm việc là họ tự “chiến đấu” với mình. Phải thắng! Không khoan nhượng. Thắng
mình! Trước hết thắng mình cái đã. Tài năng, ôi tài năng nghệ thuật, nó rất hiếm
hoi, tự ta, ta rất khó nhận ra mình. Nó cứ lấp ló, thập thò, cứ chập chờn với
người ngày một tí, với người kia một tí. Nó không cho ai hết và cũng không ai
nhường cho ai, dù một tí tị ti.
Trong lao động nghệ thuật, cái vật vã lớn nhất là sự tự soi lại
mình, tự nhận ra mình. Người bình thường trong máu họ cũng có máu thiên tài.
Các nhà thiên tài thật thì họ hơn người thường chúng ta một tí tị teo thôi, ấy
là họ nhận ra mình. Họ không giả vờ khiêm tốn, họ tự đánh giá mình cao hơn
thiên hạ. Nó có sẵn trong họ, thế cho nên người ta mới hay ghét cái người có
máu tự cao tự đại.
Các nhà thiên tài coi khen, chê nhẹ như lông hồng. Nhưng đến
khi họ nhận ra mình là thiên tài (thật), theo đúng nghĩa, đấy là khoảnh khắc khắc
nghiệt nhất, bắt đầu họ không còn là thiên tài nữa! Người tài không gọi làm việc
là lao động mà thường thì họ cho đó là chiến đấu. Các cuộc “chiến đấu” liên
miên. Chiến đấu ở mặt trận này xong, chuyển sang mặt trận khác ngay. Người có
nhiều tài khi sáng tác văn xuôi xong, giải lao một lúc, chuyển sang thơ. Xong
thơ ta vẽ tranh, viết nhạc. Có khi một lúc làm vài ba thể loại mà thể loại nào
cũng hay, hay đến đỉnh cao mà chính tác giả đâu có hay biết gì. Viết là viết, vẽ
là vẽ, chơi là chơi, nhạc là nhạc. Sáng tác mấy thứ nghệ thuật như: văn, thơ,
nhạc, họa đều có chung một sự kích hoạt, ấy là tài năng.
Tài năng là gì thì không ai định nghĩa được, nhưng cái món
nghệ thuật không có nó, dù ít dù nhiều thì cũng rất gay. Có khi ta chỉ mới mon
men đến gần mà vì ta “giầu trí tưởng bở” rằng ta là người tài năng. Vâng. Tài
năng nó nhất trí với bác ngay. Bác là bác tài nhưng các tác phẩm của bác thì cứ
ngồi im một chỗ, không chịu mở cửa thoát ra ngoài với công chúng. Kinh! Kinh thật!
Còn như các sáng tác của người tài như cụ Văn, (Văn Cao) đấy. Thơ ca, nhạc, họa
đều tuyệt đỉnh. Như cụ Nguyễn Đình Thi đấy, thơ, nhạc, văn xuôi cũng đều đáng nể.
Tài hoa như Nguyễn Trọng Tạo, văn, thơ, nhạc, họa cũng làm nên tên tuổi ngời ngời.
Người ta gọi các bác ấy là các nghệ sĩ đa tài. Tài cả cầm, kỳ, thi, họa. Rất tự
nhiên. Chính họ cũng không biết họ tài, cần có sự cố gắng bứt phá hay gì gì. Họ
cũng không, tuyệt đối không cắm đầu cắm cổ dụng công này nọ. Họ viết, họ vẽ, họ
soạn nhạc, tự nó làm nên họ, hay đúng hơn, các giai phẩm ấy làm nên thiên tài.
Cái gọi là thiên tài có sẵn trong máu của họ. Nó mượn tên tuổi họ làm cầu nối
giữa giời với chúng ta…
Ở ta lâu nay các văn nghệ sĩ, nhất là cánh nhà văn, nhà thơ
đã có không ít người, hoặc mới tập làm quen với cơ chế thị trường. Hoặc bắt đầu
có cách sống, cách làm việc trong cơ chế thị trường. Nói cho ngay, thị trường
đã bắt đầu kích thích được một số nhà văn, nhà thơ in sách, bán sách, trước khi
in có làm theo đúng các cái cách của quy luật thị trường như tiếp thị hẳn hoi,
sau khi in đem đi gửi bán rồi làm nghiệm thu như là một món hàng, cũng vui vẻ cả.
Có một số bác bỏ thơ, bỏ văn nhảy sang lĩnh vực khác như: nhạc, họa, hai món
này các văn sĩ đàn anh đã làm và đã thu được nhiều thắng lợi rất to. Như tôi
nói ở trên, tài năng là của hiếm, không thể cứ thấy người ta hay, người ta đẹp,
người ta giỏi mà ta cố gắng, cố gắng hết sức phấn đấu quên mình để thành hay,
thành… đẹp, thành tài năng!.
Văn mình vợ người, câu thành ngữ ấy đến giờ tôi thấy vẫn
đúng. Nó đúng ở chỗ mình phải biết mình cơ. Tôi lên phòng tranh triển lãm của
nhà văn Trần Thị Trường trong tâm trạng bạn bè đến chia sẻ, đến xem xem thế
nào. Tôi tuyệt nhiên không có nhiều kỳ vọng và không có một chút nào định kiến
hay chỉ đến để biết, để động viên nhau. Trình độ xem tranh của tôi không thể lấy
đó làm chuẩn, càng không được phép phán lung tung.
Tôi khoái Trần Thị Trường ở nhiều nhẽ, nhưng đây là lần đầu
tiên tôi xem tranh của Trường một cách nghiêm túc và hào hứng. Hào hứng vì trước
đó tôi có biết Trường đã từng học Mỹ thuật, có vẽ nhiều, nhưng quả thật, tôi
chưa thấy Trường triển lãm lần nào. Lâu nay, Trần Thị Trường nổi tiếng ở khâu tổ
chức biểu diễn cho các ngôi sao ca nhạc và đã thu được nhiều thành công đáng nể.
Trong lao động nghệ thuật, nhiều người cứ hay gọi làm thơ, vẽ
tranh là một cuộc chơi. Tôi không thích gọi thế và hẳn Trần Thị Trường có lẽ
cũng không thích thế. Tôi biết tính Trường là người không ưa lối sống lấy lòng
nhau hay khéo léo đưa đẩy. Trường vốn dĩ là người ưa nói thẳng, nói thật mọi vấn
đề. Trộm vía, lâu nay tôi không mấy khi quan tâm đến cái sự vẽ của Trường. Tệ
quá. Tệ quá!
Tôi sững người khi đứng ở giữa phòng tranh. Sơn dầu và sơn dầu,
Tĩnh vật và tĩnh vật. Tranh phong cảnh, tranh các đồ vật thường ngày. Này là ô
cửa sổ ngôi nhà phố cổ. Này là một bình hoa. Này là một bông hoa. Kia là một vệt
nắng. Đây là một khoảng không. Đằng kia là rực rỡ của hoa trái mùa Thu. Trần Thị
Trường thật giỏi khi tả cái “chất” của ánh sáng trong ánh sáng. Nó rất rõ ràng
đấy mà sao ta cứ thấy như mờ mờ đâu đó. Tôi đảo qua, đảo lại xem hết lượt, xem
từng cái. Tôi ca ngợi các nét vẽ êm dịu và khe khẽ, nhẹ nhàng, không có dấu vết,
kể cả cái bóng của hình cũng lẹ làng lẩn khuất đi đâu. Xem cả phòng tranh tôi
không thấy tác giả lúc nào vội vã, hớt hải, thậm chí không có chút trạng thái bối
rối ngập ngừng như của một số cây cọ là nhà thơ vẽ tranh. Trần Thị Trường tự
tin vẽ với một tình cảm sâu và chín. Xem tranh của Trần Thị Trường vừa cho ta
tâm trạng yên ả, lắng đọng như nghe một bản nhạc nhẹ với những giai điệu dịu
dàng, thư thả. Nó rất khác với cá tính xởi lởi, ồn ã, hay nói và hay chia sẻ
ngoài đời của tác giả.
Tôi có cả một tháng trời rong ruổi cùng Trần Thị Trường đi
thăm các di tích lịch sử, tôn giáo của đất nước Ấn Độ bí ẩn và giàu bản sắc văn
hóa. Một tháng ấy như là một khoảnh khắc trong cuộc sống, nhưng cũng giúp tôi
nhận ra ở Trần Thị Trường một người nhanh nhậy, thông minh và ham học. Bây giờ
tôi không còn e dè cân nhắc gì khi gọi Trần Thị Trường là nhà văn - họa sĩ. Một
nhà văn đĩnh đạc với nhiều truyện ngắn tiểu thuyết hay viết về tình yêu cuộc sống
của người Hà Nội. Và một nữ họa sĩ tài hoa, dễ thương, dịu dàng yêu quý của đất
kinh kỳ Thăng Long văn hiến. Rất chư là Tràng An. Rất chư là Hà Nội.
28-12-2019







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét