Thứ Hai, 21 tháng 2, 2022
Đời thế mà vui
Ngôi nhà nhỏ ở trên đồi, cách đường cái ba chục mét. Ngôi nhà
đơn độc, lẻ loi. Đằng sau ngôi nhà có hai cây nhội gai lá đỏ, thứ cây mọc hoang
chỉ dùng làm củi. Từ dưới chân đồi đi lên ngôi nhà là một lối nhỏ xếp đá, hết
hai mươi bậc thì đến một bãi đất hoang, người ta định san nền cho ngôi nhà mới
nhưng sau lại bỏ ý định ấy đi. Từ bãi đất hoang đi lên mười sáu bậc nữa mới đến
ngôị nhà vừa kể. Ngôi nhà làm theo kiểu nhà ở tạm, cột bương, mái gianh, tường
đất. Những người công nhân lâm trường dựng ngôi nhà này mấy năm trước làm chỗ
trú mưa nắng khi đào hố trồng thông và bạch đàn.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
“Bước gió truyền kỳ” thổi hồn đất nước Mười lăm năm (từ 2000 đến 2015), bằng quãng thời gian lưu lạc đầy sóng gió của thân phận nàng Kiề...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét