Mấy suy nghĩ nhân
một vụ tranh cãi ồn ào
Tôi xin khẳng định tôi không phải là một “cán bộ cộng sản”
(như ông Nguyễn Văn Lục đã nói bừa như ông hay nói bừa trên
DCV) khi ký chung một bài “Ý kiến ngắn”
trên talawas với Lê Duy Khoa là người có tham gia bộ phận “đọc và phân
loại” sách đã nói đến trong bài viết ngắn đó. Là một người dạy học ở miền Nam
trước 1975, đã đọc hầu hết tác phẩm của các ông Nguyễn Văn Trung, Lữ Phương,
Nguyễn Trọng Văn, tôi thấy chuyện căng thẳng (mâu thuẫn, xích mích?) giữa các vị
trí thức (già) nói trên, diễn ra vài tuần nay, coi bộ đã trở nên lùm xùm quá rồi.
Nhất là với sự thổi phồng của một số bình luận gia ăn theo, ồn ào thì nhiều
nhưng vụ việc ra sao thì, với người đọc, vẫn chưa có gì rõ rệt cả.
Theo chỗ tôi theo dõi thì bài viết
khởi đầu của ông Nguyễn Trọng Văn, tiếp theo đó là bài công bố một tư
liệu của ông Lữ Phương đều có mục đích rõ rệt là không chấp nhận sự
xuyên tạc của Nguyễn Văn Trung với một số việc mà các ông ấy cho là mình không
làm. Hiểu theo sự trình bày của ông Nguyễn Trọng Văn thì việc ông Nguyễn Văn
Trung trên tạp chí Văn học ở Mỹ năm 1995 kết tội ông Nguyễn Trọng Văn
cấu kết với ông Lữ Phương để thực hiện chính sách mà ông Nguyễn Văn Trung gọi
là “khủng bố có tính chất nhà nước trí thức và văn nghệ sĩ miền Nam sau
30-4-1975” là bịa đặt, vu khống.
Người đọc sẽ không hiểu gì thêm về điều đó, nếu không có sự tham dự của những
người đứng bên ngoài khởi đầu trên mục “Ý kiến ngắn” của talawas, sau đó là hai
bài viết dài của ông Nguyễn Văn Lục trên DCV và ông Nguyễn
Vy Khanh trên talawas với những lời kết tội ngược lại đối với hai ông
Nguyễn Trọng Văn và Lữ Phương (nhất là bài của ông Nguyễn Văn Lục với những lời
mạt sát hết sức nặng nề). Nhưng cũng chính qua mấy bài viết này, người đọc mới
thấy những khúc mắc giữa ông Nguyễn Văn Trung với các ông Nguyễn Trọng Văn và Lữ
Phương được bộc lộ phần nào.
Với ông Nguyễn Trọng Văn, đó là những phê phán của ông sau ngày 30-4-1975 vớí
quan niệm gọi là “cách mạng xã hội chủ nghĩa không cộng sản” mà ông Nguyễn Văn
Trung đã đưa ra trên tạp chí Hành trình vào năm 1966. Với ông Lữ
Phương thì nhiều hơn. Ngoài bài phê phán có chủ đề nói trên, ông còn là người
“được giao phó” chỉ đạo bộ phận “đọc và phân loại” mà Lê Duy Khoa có được mời
tham gia và có nói qua một ít điều đã chứng kiến. Ngoài ra ông Lữ Phương còn là
tác giả một cuốn sách mang tựa đề là Cuộc xâm lăng văn hoá và tư tưởng của
đế quốc Mỹ tại miền Nam Việt Nam xuất bản năm 1981.
Tất cả những gì mà người đọc bên ngoài có thể biết được cho đến giờ về mặt sự
kiện chỉ là như thế. Và nếu chỉ là như thế thì hàng loạt những câu hỏi sẽ không
thể nào không được nêu ra để giải thích tại sao lại có đối nghịch hoàn toàn giữa
hai cách nhìn về một số sự việc đã được nêu ra như trên. Thí dụ như:
1. Những việc làm được kể ra như trên của các ông Nguyễn Trọng
Văn và Lữ Phương đụng chạm tới cá nhân ông Nguyễn Văn Trung (phê phán “cách mạng
xã hội không cộng sản”) có thể gọi được là “thực hiện chính sách khủng bố mang
tính chất nhà nước trí thức, văn nghệ sĩ miền Nam sau 75” hay không?
2. Việc ông Lữ Phương mà ông Nguyễn Văn Trung gọi là “đứng đầu một
ban phân loại tác phẩm” và sau đó với cuốn sách của ông mang tên Cuộc xâm
lăng văn hoá… nội dung của những sự kiện ấy (đặc biệt với cuốn Cuộc xâm
lăng văn hoá…) là gì để có thể gọi đó là một chính sách “khủng bố” về mặt văn
hoá?
3. Những việc làm nói trên của các ông Nguyễn Trọng Văn và Lữ
Phương quan hệ đến chính sách văn hoá nói chung của chế độ cộng sản mới thiết lập
ở miền Nam là gì để có thể gọi đó là “khủng bố”? Và khủng bố là gì và lấy gì
làm tiêu chuẩn để xác định đó là “khủng bố” và “một chính sách khủng bố”?
4. Một câu hỏi hết sức quan trọng cũng đã đặt ra với người đọc về
ông Nguyễn Văn Trung. Có thật sự là ông Nguyễn Văn Trung bị cộng sản bắt giam mấy
tháng là vì các bài phê phán của các ông Nguyễn Trọng Văn và Lữ Phương về quan
niệm gọi là “cách mạng không cộng sản” của ông?
5. Tại sao vụ ông Nguyễn Văn Trung bị bắt và được cột vào việc bị
ông Lữ Phương phê bình “cuộc cách mạng xã hội không cộng sản” của ông lại bị
ông Lữ Phương trong bức thư gửi ông Nguyễn Văn Trung xem là “đổi trắng thay
đen”, “vô ơn bạc nghĩa”, để cùng với điều này cho rằng tất cả những gì mà ông
Nguyễn Văn Trung viết trong bài “Văn học hải ngoại?”) để tố cáo ông đều chỉ là
sự “dựng đứng” để thực hiện một chương trình văn hóa chính trị nào đó khi ông
Nguyễn Văn Trung đi định cư ở Canada? v.v…
Cùng với nhiều bạn đọc khác đang ở Việt Nam (mà có lẽ cũng ở hải ngoại) tôi thấy
mọi việc còn quá mù mờ, nếu cứ để sự mù mờ này kéo dài tạo cớ cho những người đứng
ngoài nhẩy vào suy đoán vô tội vạ, thì những vấn đề cụ thể sẽ bị đánh tráo hết
và thay vào đó sẽ là những mạt sát, chửi bới và như vậy sẽ càng làm cho mọi việc
diễn ra theo một chiều hướng không thể gọi được là “trí thức chân chính” được.
Đọc hai bài của ông Nguyễn Văn Lục (mà ai cũng biết là em ruột của ông Nguyễn
Văn Trung) và bài của ông Nguyễn Vy Khanh (ông tự nhận là học trò của ông Nguyễn
Văn Trung) tôi thấy chiều hướng ấy đã bộc lộ khá rõ. Hai bài viết này không làm
rõ được vấn đề cụ thể để phán bác điều mà các ông Nguyễn Trọng Văn và Lữ Phương
cho rằng mình đã bị ông Nguyễn Văn Trung vu khống (đơn giản chỉ là một thái độ
đạo đức cụ thể), mà lại chuyển vấn đề cụ thể ấy sang việc thiết lập một bản án
tổng quát của các ông với chủ nghĩa cộng sản (một luận tội chính trị mang tính
chất tư tưởng hệ) rồi cột các ông Nguyễn Trọng Văn và Lữ Phương vào đó như một
tội đồ.
Theo tôi nghĩ thì vấn đề chủ nghĩa cộng sản và sự đúng sai của nó ra sao, người
ta đã nói nhiều rồi (trong đó có cả những bài của ông Lữ Phương sau này) các
ông Nguyễn Văn Lục và Nguyễn Vy Khanh có nói thêm để thuyết phục những người cộng
sản từ bỏ nó thì các ông hãy cố mà làm chứ đừng kết án khơi khơi. Nhưng tôi cho
rằng công việc ấy (dù hay hoặc dở) ở đây lại không thích hợp lắm, nó không thể
thay thế cho việc làm rõ mối quan hệ về mặt đạo đức của ông Nguyễn Văn Trung với
các ông Nguyễn Trọng Văn và Lữ Phương.
Tôi cho rằng đó mới thật sự khởi đầu của mọi vấn đề và vấn đề ấy là câu hỏi sau
đây: có thật ông Nguyễn Văn Trung là một người theo một thứ chủ nghĩa chống
cộng cuồng tín và nhân danh chủ nghĩa chống cộng đó để kết án các ông Nguyễn Trọng
Văn và Lữ Phương với tội danh mà ông gọi là “chính sách khủng bố mang tính
chất nhà nước trí thức văn nghệ sĩ miền Nam sau 1975” như ông đã viết
trong Văn học ở Mỹ năm 1995? Tôi có thể nêu ra câu hỏi đó với một sự
hoài nghi mà không cho rằng mình sai lầm lắm khi nương theo sự chỉ dẫn của ông
Lữ Phương, tôi tìm đọc được tờ Phụ bản Tin Nhà (Paris Décembre 1995)
mang ký hiệu ISSN 1154-6204 và mang tựa đề: “Bên lề cuộc đối thoại dân chủ Lữ
Phương - Nguyễn Kiến Giang và Nguyễn Văn Trung”.
Với tôi, các ông Nguyễn Văn Trung, Lữ Phương và Nguyễn Trọng Văn đều là những
trí thức miền Nam, trong đó có người là thầy tôi về mặt khai mở tư duy, tôi xin
nói thật rằng, khi viết những dòng này tôi chưa thật hiểu tại sao lại có những
“xích mích” (nếu có thể nói như thế) quá gay gắt với nhau đến như thế. Và tôi
phải nói thêm đó là một nỗi băn khoăn đau lòng nhưng chính đáng. Với những cảm
nghĩ ấy, tôi xin mạo muội đề nghị mấy điều sau đây:
1. Đề nghị các vị nào muốn bàn luận tiếp tục chủ đề này nên tìm
đọc cho được tờ Phụ bản Tin Nhà tháng 12 năm 1995 nói trên để có được
một cái nhìn tổng quát hơn về các thái độ của những người trí thức Việt Nam trước
sự chuyển động của xã hội vào lúc bấy giờ. Có rất điều đáng quan tâm: như chủ
nghĩa hiện sinh, thực chất của những người gọi là “đối lập” hiện nay ở Việt
Nam…
2. Đề nghị Nguyễn Văn Trung, Nguyễn Trọng Văn và Lữ Phương vốn
là những người trực tiếp liên quan đến vụ việc nói trên, các ông cần lên tiếng
làm sáng tỏ mọi việc với tinh thần trách nhiệm để tránh bớt đi những khai thác
lợi dụng có tính chất phản văn hoá như đã diễn ra và có thể tiếp diễn. Dù sao
các ông cũng là những người tiêu biểu cho một xu hướng dấn thân của trí thức miền
Nam trong một thời đáng nhớ với những hậu sinh như chúng tôi.
3. Tôi cũng mong mỏi nơi talawas một sự điều hợp nào đó để cho
những tiếng nói khác nhau lên tiếng rọi sáng những vụ việc nói trên theo một
tinh thần tôn trọng sự thật đi kèm một thái độ có trách nhiệm mang tính trí thức,
không phải để bôi bác nhau qua đó bôi bác “lịch sử” mà chính là để nhìn lại lịch
sử một cách nghiêm túc hầu có thể rút ra những điều bổ ích nào đó cho cuộc sống
hôm nay.
24/6/2008Nguyễn Hòa Mai
.jpg)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét