Nửa đời nghệ sĩ
Ôi việc trên đời nghĩ cũng hay,Sơn hà xã tắc nắm trong tayHai hàng mũ áo mong mong trướcBốn phía cày bừa nhớ nhớ nay...Hàm Nghi 1887-1888
Sau ca trù (1), sau Óc Eo (2), sau Nguyễn Du (3),
đến lượt một nhân vật quan trọng hoàng gia, vua Hàm Nghi, được viện đại học
Paris đón nhận. Người hướng dẫn nhà vua không ai khác là công nương Amandine
Dabat, cháu năm đời của Ngài (*), sinh năm 1987, nhánh Như Lý. Công chúa
Như Lý (1908-2005) là thứ nữ của Ngài, em Công chúa Như Mai (Ngài viết May để đọc
âm Việt) (1905-1999) kỷ sư nông lâm, sống độc thân, và chị Hoàng tử Minh Đức
(1910-1990), thiếu tá chỉ huy chiến xa trong hàng ngũ Lê dương đồng thời với
Hoàng tử Bảo Long con cựu hoàng Bảo Đại. Thật vậy, cô sinh viên trẻ đẹp nầy vừa
mới bảo vệ ngày thứ năm 03.12.2015 vừa qua một luận án Tiến sĩ Đại học ngành Lịch
sử Nghệ thuật trên đề tài "Hàm Nghi (1871-1944), vị vua lưu vong, nghệ sĩ ở
Alger "(4). Cô xác định ngay trong bài mở đầu luận án là đời sống vua Hàm
Nghi vắng bóng trong sử liệu cả Pháp lẫn Việt. Nói cho đúng thì là không đầy đủ.
Cũng dễ hiểu vì các sử gia Pháp sử dụng những tài liệu của các tác giả sĩ quan
Pháp đăng tải trong thời kỳ thuộc địa và những văn kiện bảo quản trong các kho
lưu trữ Pháp, đằng khác không vào được kho lưu trữ Việt. Việc thiếu hiểu biết về
đời sống lúc nhà vua trị vì cũng như về phong trào kháng chiến Cần Vương thể hiện
trong những giải thích, suy diễn khác nhau. Các sử gia Việt dựa vào các tài liệu
nầy và những bài viết về sau xây dựng lên một huyền thuyết vua Hàm Nghi ái quốc (13),
nâng cao nhà vua lên bậc anh hùng, kiểu mẫu, hướng dẫn con đường nên theo. Thật
ra, nhiều huyền thoại cũng được đặt ra quanh hai vua Thành Thái và Duy Tân bị
chính phủ thuộc địa đày qua đảo La Réunion sau một cuộc nổi dậy thất bại. Tuy
nhiên, theo cô Amandine Dabat, sử liệu hoàn toàn ngậm tăm về cuộc sống của vua
Hàm Nghi trong thời lưu vong cũng vì thiếu tài liệu. Cô thành công thực hiện được
công tác khảo cứu nhờ đã khám phả ra vốn sách lưu trữ tư hữu Hàm Nghi gồm có
2450 lả thư, bản nháp thư từ và giẩy tờ cá nhân. Đem đối chiếu với những hồ sơ
thuộc địa (công bố, hành chính và chính thức), cô thiết lập được một danh mục sắp
xếp lý lẽ về sự nghiệp của nhà vua. Thêm vào đó, 91 công trình lưu trữ (hình vẽ,
tranh màu, tranh sơn, tác phẩm điêu khắc) đóng góp vào việc hình thành một tiểu
sử đầy đủ vua Hàm Nghi.
|
Công nương Amandine Dabat |
Hoàng thân An Nam 1935 |
Hoàng đế Hàm Nghi |
Năm 1889, 18 tuổi, Ngài bị lưu đày qua Algerie sau những ngày
thất thủ kinh đô Huế 1885 và khởi đầu phong trào kháng chiến Cần vương. Ngài sống
quản thúc mười năm đầu tiên trong ngôi biệt thự Tùng Hiên (Villa des Pins, thuộc
phường El Biar, trên đồi thành phố Alger) với một viên thông ngôn, một đầu bếp
và một ông phục vụ, toàn là người Việt (7). Ðây là thời kỳ xác định vị trí
của ông hoàng lưu vong Hoàng thân An Nam "Prince d'Annam". Hoàng thân
không lấy lại tên cũ Ưng Lịch như vua Duy Tân đã trở thành "Prince Vinh
San" ở đảo La Réunion. Trong mười tháng đầu, Ngài nhất định không chịu học
tiếng Pháp vì Ngài cho đó là thứ tiếng của dân tộc xâm lược nước mình và vẫn
dùng khăn lượt, áo dài theo nếp cũ ở quê hương. Mọi việc giao thiệp đều qua ông
thông ngôn Trần Bình Thanh. Nhưng về sau, thấy người Pháp ở Algérie thân thiện,
khác với người Pháp ở Việt Nam, nên từ cuối năm 1889 Ngài mới bắt đầu học và
tiên bộ lanh chóng. Trong thời kỳ nầy, nhiều sự kiện chính trị biểu lộ những bất
đồng giữa các nhà chức trách Pháp : phủ Toàn quyền Đông Pháp, phủ Toàn quyền
Algeria, bộ Thuộc địa về vua Hàm Nghi, về vai trò và ảnh hưởng chính trị của
Ngài. Lúc ban đầu, chính phủ Pháp còn coi ngài là quân cờ trong thế trận Đông
Dương, hay là một hoàng tử kế vị và vẫn có thể kế ngôi vua Đồng Khánh (12) tương
tự sau này cương vị Hoàng thân Vĩnh San sau đệ nhị thế chiến. Cô Amandine Dabat
chắc vui mừng ngạc nhiên nhận ra những cơ quan gần Ngài như phủ Toàn quyền
Algeria có nhiều cảm tình với Ngài và bênh vực Ngài cạnh phủ Toàn quyền Đông Pháp
luôn nghi hoặc Ngài có quan hệ và ủng hộ cuộc kháng chiến Cần vương. Tuy mọi hoạt động của Ngài không lọt ra khỏi mắt phủ Toàn quyền Algeria, giao du của Ngài bị
kiểm soát chặt chẽ, mọi thư từ, liên lạc với Đông Dương hoàn toàn bị nghiêm cấm,
Hoàng thân thành công tiếp xúc những học sinh trường Trung học Alger và trở nên
bạn của Kỳ Đồng Nguyễn Văn Cẩm, Bùi Quang Chiêu, Trần Văn Thông. Qua trung gian
của nhiều người quen như Charles Gosselin, Stanislas Millot, thầy dòng Paul
Bayet, ngay cả những người có nhiệm vụ kiểm soát như bà quản gia Marie
Cherpitel, Ngài có thư từ đi lại với trong nước nhưng nhất thiết giới hạn trong
phạm vi cá nhân, gia đình, bạn bè. Ngài tránh viết thư, nhận báo chí bàn cải chỉnh
trị, chỉ muốn sống trong một môi trường gần như đóng kín gia đình, bạn bè người
Pháp. Năm 1904, 34 tuổi, sau 15 năm biệt xứ, Hoàng thân cưới cô Marcelle Aimée
Léonie Laloe (1884-1974), 20 tuổi, con ông Chánh Biện lý Tòa Thượng thẩm
François Laloe, cánh sang trong giới quyền thế ở Alger. Năm 1906, Ngài cùng phu
nhân dọn qua một ngôi nhà mới xây mang tên Biệt thự Gia Long do kiến trúc sư
Guiauchain thiết kế và gia đình ở đây trọn đời (12). Ngài qua đời vì bệnh
ung thư dạ dày ngày 04.01.1943 (hay 14.01.1944) và được an táng trước ở vườn biệt
thự Gia Long ở Alger, sau dời về nghĩa địa gia đình ở Thonac, tỉnh Dordogne,
vùng Aquitaine tại Pháp.
|
Tự vẽ 1896 |
Những ngày cuối đời
|
|
Hoàng thân An Nam |
Trái với Hoàng thân Vĩnh San, Ngài nhận được đẩy đủ tiền phụ
cấp, không cần làm việc để sống một cuộc đời nhàn hạ trong xã hội thượng lưu
Pháp thời bấy giờ. Ngài chơi quần vợt, thể thao, đánh kiếm, săn bắn, vẽ tranh,
chạm trổ. Ngài viếng thăm nhiều thắng cảnh ỏ Algeria, Maroc, mỗi năm hai lần
qua Pháp. Ngài giao du với nhiều nhà trí thức, nghệ sĩ Pháp như Léon Fourquet,
Pierre Loti, Louis Massignon, Marius Reynaud, Pierre Roche, Georges
Rochegrosse, Auguste Rodin, Camille Saint-Saëns, trong số này, đáng kể là mối
tình liên hệ với nữ sĩ Judith Gautier. Số lớn thư từ trao đổi (93 lá thư giữa
1900 và 1916) giữa hai người bạn tâm đầu ý hợp nuôi dường một mối cảm phục lẫn
nhau không bờ, một tình yêu lãng mạn thắm thiết qua nhiều năm tháng trở thành một
tình bạn vĩnh viễn, trên nền tảng văn chương, điêu khắc, thể hiện qua những bài
thơ trìu mến không in. "Vì muốn Pháp hóa vua Hàm Nghi, chính phủ Pháp nhận
ra những thiên hướng của ngài đối với hội họa và đã đề xuất Marius Raynaud, họa
sĩ theo trường phái Á đông, đào tạo vua"(6). Qua trung gian của De
Vialar (14), viên sĩ quan người Pháp được giao phó quản thúc, Ngài bắt đầu
học vẽ với họa sĩ Marius Reynaud, đồng thời cũng theo dõi lớp giảng dạy ở Trường
Mỹ thuật. Đáng tiếc là những tác phẩm bảy năm đầu không còn lưu giữ. Qua trung
gian thư từ, người ta biết được Ngài thích vẽ tĩnh vật ở xưởng, cảnh vật theo họa
tiết, mẫu hình, chân dung người quen. Tác phẩm xưa nhất còn giữ là một bức Ngài
tự họa theo ảnh năm 1896. Bức tranh dầu trên vải đầu tiên của Ngài thể hiện phong
cảnh miền quê quanh Alger. Từ 1899 đến 1903, Hoàng thân mượn trong trường phái ấn
tượng kỹ thuật nét bút sơn dầu kề nhau để thể hiện thể tích, hình dáng cây cối,
ánh sáng và nhất là để phát tỏa cảm giác trên tranh. Bắt đầu từ 1904, sau khi
Paul Gauguin từ trần, theo gót nhà họa sĩ tài hoa, Ngài cho thêm vào kỹ thuật vẽ
của mình những màu sắc rực rỡ, diễn cảm như hồng, cam, đỏ son, hoa cà,... Hơn nữa,
cũng theo lời khuyên của Gauguin cho nhóm Nabis quanh Paul Sérusier, Ngài sử dụng
các màu lì (aplat), phóng quán bỏ quên những cưỡng bức mô phỏng hội họa, những
yêu sách của lối vẽ hiện thực. Ngài cũng sử dụng kỹ thuật màu phấn (pastel)
giúp Ngài thực hiện một cách điêu luyện các kháo cứu về những biến thiên của
ánh sáng (5).
|
Vua Hàm Nghi bị bắt 26.09.1888 |
Hoàng thân An Nam hôm lễ đính hôn
|
Qua màu sắc, Hoàng thân muốn diễn tả tạo hóa, muốn biểu thị vẻ
đẹp thiên nhiên lên tranh, tất nhiên cảnh mặt trời lặn trở thành đề tài ưa
thích sở trường của Ngài và trên đối tượng nầy Ngài đã mặc sức phối hợp màu sắc,
biến cách sắc thái lên tranh của mình. "Trong hoàn cảnh lưu đày, đeo đuổi
nghệ thuật là có hội cho vua Hàm Nghi giữ mối liên lạc với Đông Dương. Nghệ thuật
như là một khoảng trời tự do, qua đó nhà vua có thể thoải mái diễn tả tình cảm
gắn bó với quê hương của mình."(6). Tuy nhiên Ngài chỉ vẽ cảnh Pháp hay
Algeria trước mắt đang chiêm ngưỡng, không vẽ người, thỉnh thoảng có nhà ở
nhưng bên trong không có ai. Ngài không vẽ cảnh Việt Nam theo trí nhớ đượm nổi
nhớ nhung, không vẽ hàng rào tre thấp thoáng bên bờ sông, không vẽ tà áo dài phấp
phới trong gió lộng, không vẽ chiếc nón lá che mặt cô gái e lệ thẹn thùng. Cô
Amandine Dabat nhận định Ngài không vẽ cho người khác mà cho chính mình. Vì vậy
lập luận mỹ thuật của Ngài rất riêng tư, không theo một trường phái nào tuy chịu
ảnh hưởng Gauguin, Nabis, khuynh hướng ấn tượng một thời đã qua. Thành thử nếu
sắp đặt các tác phẩm của Ngài trong lịch sử hội họa đương thời thì thế nào cũng
có phần chênh lệch, chậm trễ. Nghệ thuật Hàm Nghi cũng được diễn tả qua điêu khắc.
Bắt đầu từ năm 1899, Auguste Rodin (12) dạy Ngài kỹ thuật điêu khắc
trong nhiều năm ở Pháp (16), qua 1920 Ngài làm việc với Léon Fouquet ở
Alger. Công trình điêu khắc của Ngài gồm có những tượng nửa người đàn ông hay
đàn bà, tượng đàn bà, đầu người, ngay cả rập khuôn. Hiện còn lưu trữ những tác
phẩm bằng đất, đồng, thạch cao. Ngài sử dụng nhiều cách xử lý đồng, phỏng theo
cấu tạo cứng chắc của Rodin nên ảnh hưởng của nhà điêu khắc nầy thấy rất rõ
trong các tác phẩm của Ngài. Không cần bán để có tiền sống, ít triển lãm (3 lần
1904, 1909 và 1926), công trình của Ngài chỉ được biết trong vòng thân mật, một
phần được phổ biến qua cuốn danh mục Catalogued’exposition Cuộc triễn
lãm Hoàng thân An Nam (15-27.11.1926) tại Galerie Mantelet-Colette Weil, Paris.
Qua trung gian bạn bè, khi Ngài tiếp xúc với chính quyền là chỉ để thương lượng,
cải thiện điều kiện lưu vong, đặc biệt tiền trợ cấp cần phải định lại giá theo
mức phá giá. Ngoài ra Ngài chỉ gặp gỡ các nghệ sĩ, các sĩ quan quân đội và luôn
giữ liên lạc trong thời gian họ phục vụ ở Đông Dương. Rút cuộc, không có tham vọng
chính trị, không tự mình quyết định lên ngôi, xuống ngôi, Ngài tiếp tục muốn đứng
ngoài quyền chính, tránh mọi hoạt động dính dáng đến chính trị. Ngài chỉ muốn sống
với gia đình và cống hiến một nửa (hay đúng hơn ba phần tư) đời còn lại cho nghệ
thuật, ngoài hẵn huyền thoại một vị quốc vương hy sinh trọn vẹn cho tổ quốc.
Đám cưới Hoàng thân An Nam và
cô Marcelle Laloe, Alger 1904
Để thực hiện cuộc nghiên cứu, cô Amandine Dabat đã tìm kiếm
nhiều ở Paris, lưu trú ngay cả ở Algeria và Việt Nam. Cô trình bày những kết quả
đầu tiên trong bằng Cao học về ngôn ngữ và văn minh Việt Nam tại viện Đại học
Paris Diderot năm 2012. Ở Việt Nam, cô giảng dạy sinh ngữ Pháp văn tại viện Đại
học Hà Nội năm 2012-2013. Cô viết nhiều bài đăng ở Pháp và trên báo chí trong
nước về vua Hàm Nghi, họa sĩ và nhà điêu khắc. Một buổi chiều đầu tháng 3 năm
2015, cô diễn thuyết ở Thư viện khoa học Tổng hợp TpHồChíMinh trên đề tài Vua
Hàm Nghi (1871-1944): một cuộc đời nghệ sĩ. Đối với người Việt Nam tuy ngày
nay ít nhớ đến ông vua ái quốc nầy nên đề tài không hấp dẫn lắm, cũng có khoảng
200 thính giả hiện diện vì ngoài lòng quan tâm với chủ đề, xem các tác phẩm, họ
còn muốn gặp mặt cô cháu năm đời định cư bên phương trời tây nay về quê tìm hiểu
cuộc đời ông cố, một chuyện hiếm có. Họ được nghe cô giải thích nguyên do cô chọn
một đề tài về Việt Nam để khảo cứu vì cô mang dòng máu của một Hoàng thân An
Nam, cô tự hào là hậu duệ một vị vua yêu nước có một nửa đời nghệ sĩ. Và suốt
buổi diễn thuyết, cô kể lại cuộc sống lưu vong của vua Hàm Nghi tại Alger.
Trong lĩnh vực hội họa, Ngài đã vẽ nhiều nhưng phần lớn tranh bị mất mát hủy hoại
trong chiến tranh. Hoàng hôn, bóng cây, con đường buồn bã... là chủ đề thường
xuyên trong tranh của họa sĩ nói lên tâm trạng hoài nhớ quê nhà của Ngài. Trong
số 50 bức triển lãm năm 1926 ký tên chữ Hán Xuân Tử, nay chỉ còn 15 bức,
là tên cha mẹ đặt và cùng là tựa đề bài thơ bà Judith Gautier làm tặng
Ngài (6). Thông thạo chữ Hán, ngoài truyện ngắn Ông hoàng thủ cấp đỏ
máu (cuộc kháng chiến Hai Bà Trưng), kịch thơ Những cánh cửa sơn đỏ, bà
có nhiều bài thơ về Hoàng thân An Nam. Vì Đông Tây đọc ngược nhau hay là theo ý
chí độc lập văn hóa Ngài còn ký biệt hiệu Tử Xuân. Trên cột trái mộ bà ở
nghĩa trang làng Saint-Énogat có khắc ba chữ Hán Tử Xuân bái 子春拜.春子Fils de Printemps ! hélas ! tes fleurs à peine éclosesS’effeuillèrent au vent d’orage brutal,Qui brise d’un seul coup, les espoirs et les roses,Fis crouler les palais de laque et de santal...(Xuân tử! ôi! hoa mới nởRụng tơi bời theo giông gió hung tàn,Dập tan hy vọng hoa hồng,Lật đổ cung điện sơn mài gỗ hương...)
|
Nữ sĩ Judith Gautier |
Công chúa Như Mai |
Công chúa Như Lý
|
Trong số tranh của Ngài có một bức mang tên Déclin du
jour (Chiều tà hay Ngày tàn), khổ 35 x 46 cm, vẽ năm 1915, đã được
đem bán ngày 24 tháng 11 năm 2010 tại Nhà bán Drouot, địa điểm bán đấu giá nổi
tiếng nhất Paris, trung tâm thương mãi nghệ thuật quốc tế. Trên hơn 150 người
có mặt tại buổi bán đấu giá hôm đó, có khoảng 10% là người Việt. Ông Alexandre
Million, Giám đốc văn phòng Millon & Associés, thổ lộ với nhân viên ban Việt
ngừ đài RFI, ông nhận thấy họ đều tỏ vẻ kính cẩn trọng vọng tuy ông không nghĩ
họ có ý định mua (9). Theo ông, họ chỉ muốn chứng kiến tận mắt một tác phẩm
của vua Hàm Nghi, một tấm tranh có một giá trị thiêng liêng ngoài khuôn khổ nghệ
thuật. Bức tranh được một gia đình Pháp giao bán nhưng dấu tên, có lẽ không biết
gì nhiều về nguồn gốc tác phẩm tuy là một quà tặng như viết trên tấm giấy nhỏ kẹp
vào khung gỗ đằng sau bức tranh. Mức định giá ban đầu 1000 euro tương đối thấp,
dựa vào một số tiêu chuẩn cụ thể: thời kỳ vẽ tranh, thể loại tác phẩm, khuynh
hướng, trào lưu, trường phái hội họa, thêm vào thân thế tác giả, các cuộc triển
lãm (8)...Ban tổ chức hy vọng bức tranh sẽ được đấu giá cao. Rút cuộc, bức
tranh được ông Gérard Chapuis mua với giá bán tối cao là 8.800 euro. Bà Cécile
Ritzenthalar, chuyên gia về hội họa thế kỷ XIX và XX, người đã xét nghiệm tính
xác thực của bức tranh và cũng là người đã điều khiển cuộc đấu giá, cho biết
thêm là trong nguyên tác, bức tranh này mang tên là La route de El Biar (Con
đường El Biar) (6). Tranh vẽ cảnh thiên nhiên, những mô gò, dãy đất thoai
thoải liên tiếp nhau lên đến đồi cao, in trên nền trời chiều hồng thắm; xa xa
có rặng núi, loáng thoáng vài nếp nhà. Cận cảnh là một tàng cây xanh. Ánh sáng
êm ả, màu sắc kín đáo, dịu dàng: màu đất nâu liền với cỏ xanh non và lá cây
già, xanh lam. Nói chung là màu tối, u uẩn, trầm buồn, người xem có thể gán cho
tác giả tâm sự này, tình cảm nọ. Nhưng là do suy diễn. Họa sĩ trước cảnh chiều
chỉ muốn ghi lại một thoáng phôi pha, và xúc cảm nhất thời có thể biểu lộ tâm
tình hay kỷ niệm chìm trong ký ức. Nhịp điệu khoan thai, theo đường thẳng,
chủ yếu là đường ngang, mềm mại, mơn man đưa ánh nắng chiều về tụ điểm bên
trái. Và nâng trời nhẹ lên cao. Không khí u trầm, lắng đọng trong Chiều
tà là tâm sự chung của con người, một nét sầu vạn cổ, một khối sử nhân sầu
trên khói sóng, trong cổ thi (10). Bà Cécile Ritzenthalar đánh giá cách vẽ
của Ngài dùng những màu nguyên chất lấy thẳng từ các ống sơn chứ không có nhiều
pha trộn, phong cảnh màu sẫm, hàng cây chân trời có những đường viền màu xanh đậm,
ánh nắng ban chiều ửng màu hồng tím, chân trời vẽ ở phần nửa trên thay vì ở phần
nửa dưới của tấm tranh, những điểm tiêu biểu khuynh hướng Nabis. Bà cũng nhận
thấy đa số những người Việt chú ý đến tranh vì lý do tình cảm nhiều hơn là nhằm
mục đích kinh doanh, phản ứng của họ hoàn toàn khác với những thương gia chuyên
sống nhờ nghề buôn bán tranh.
|
Bức tranh Chiều tàn |
Bức chiếu Cần Vương |
Người may mắn mua được bức tranh của vua Hàm Nghi, ông Gérard
Chapuis, là một bác sĩ người Pháp gốc Việt đang sinh sống tại Marseille. Ông là
người sở hữu rất nhiều tài sản văn hóa Huế, đặc biệt là nhiều bản gốc tranh quý
của các họa sĩ Việt Nam nổi tiếng. Ông có viết cho nhà văn Nguyễn Đắc
Xuân (11) người dã chịu khó lặn lội đi tìm Công chúa Như Lý để phỏng
vấn: "Nhân dịp 70 năm ngày mất của vua Hàm Nghi, tôi có ý định đem tranh
về cho người dân Việt Nam thưởng lãm nhưng tôi lo rằng tranh sẽ không được bảo
đảm an toàn một cách tuyệt đối. Qua thư này tôi nhờ anh đại diện và thương thảo
với Trung tâm Bảo tồn di tích cố đô Huế hoặc những cơ quan chức năng khác, bằng
cách khả thi nhất để châu về hợp phố". Ông Phan Thanh Hải, Giám đốc Trung
tâm Bảo tồn di tích cố đô Huế, cho biết sẽ thẩm định lại thông tin tốt lành
này, sau đó báo cáo với lãnh đạo tỉnh Thừa Thiên - Huế nhằm tìm cách tốt nhất để
đưa bức tranh Chiều tà của vua Hàm Nghi về Huế. Nếu thủ tục thuận lợi,
trung tâm sẽ hỗ trợ kinh phí để đưa về trưng bày (15). Chỉ còn mong dự án
thành công. Cũng nên biết thêm đồng thời và đồng tuổi của Ngài có họa sĩ Lê Văn
Miến (1873-1943) để lại hai bức tranh sơn dầu Chân dung cụ Tú Mền và Bình
Văn mang nặng ảnh hưởng tranh lụa (10). Bên phần Amandine Dabat, cô
cũng có tuyên bố "Tôi hy vọng sẽ sớm xuất bản cuốn sách phát triển từ luận
án về vua Hàm Nghi viết bằng tiếng Pháp và tiếng Việt trong thời gian tới. Những
gì được biết về vị vua yêu nước và là một nhà nghệ sĩ tài năng đích thực sẽ là
niềm tự hào cho tất cả chúng ta" (13). Dùng hai chữ chúng ta, cô
đã hảnh diện đặt mình vào lòng dân tộc Việt Nam ! Tôi hân hạnh được gặp cô
Amandine Dabat một hôm đi dự xemine Trường Cao đẳng Thực hành EPHE ở Nhà Á Đông
tại Paris trước khi cô lên đường về Việt Nam. Tóc hung, mắt sáng, trán rộng, lịch
thiệp, duyên dáng, tươi cười, ứng xử tinh tế, diễn ngôn lưu loát, cô không có
chút phong cách các "Mệ"hoàng phái thành Huế, nhưng trong vài phút
đàm thoại cô cho tỏa ra một phong độ quý phái phương tây không lạ ở một hậu duệ
Hoàng đế Hàm Nghi và Bá tước de la Besse (*).
Thành Xô, Mừng Tết Bính Thân 2016
Võ Quang Yến


















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét