Thứ Ba, 27 tháng 9, 2022
Đối thoại giữa những người điếcXXX
Đối thoại giữa
"Mấy lời
với ông Phùng Nguyễn" của Trần Văn Trạng chỉ là một lặp lại nhàm chán
và hoàn toàn có thể tiên đoán của bài viết trước đây, "Đối thoại
hay lại chiêu hồi?", mà tôi đã lật tung từng lời từng chữ để phân
tích và bác bỏ. Thay vì tuân thủ "luật chơi" của một cuộc tranh
luận nghiêm túc, đó là những phản bác phải cần thiết dựa trên văn bản của đối
phương, Trần Văn Trạng chơi trò "bỏ banh đá người" và trong cùng một
lúc lại than phiền rằng tôi đã không đếm xỉa gì đến "tiên đề" của ông
về một "lập luận" mà thoạt nghe, tôi cảm thấy vô cùng kỳ quặc. Chỉ cần
"hoài nghi" cái động cơ thúc đẩy tôi cho phổ biến "Nỗi loay hoay
của Lữ Phương" là đủ để làm biến đi mất tiêu giá trị của bài viết này như
làm trò ảo thuật hay sao? Trần Văn Trạng dựa vào cái gì để có thể "hoang
đường" như thế? Tuy nhiên, nghĩ sâu hơn thì sẽ thấy cái lập luận khôi hài
này thực ra không những không khôi hài chút nào mà sẽ trở thành vô cùng thuyết
phục nếu được hậu thuẫn bởi bạo lực. Và viên cựu "cán binh Việt cộng"
(chữ của Trần Văn Trạng) Trần Văn Trạng có được sự hậu thuẫn của một hệ thống
quyền lực như thế, cái hệ thống đã áp dụng chính sách "lý lịch ba đời"
từ hơn ba mươi năm trước và vẫn đang tiếp tục áp đặt lên người dân miền Nam, đặc
biệt lên giới làm văn học trước và sau chiến tranh Việt Nam. Điều may mắn là
tôi ở hải ngoại, nghĩa là ở bên ngoài tầm với của hệ thống quyền lực mà Trần
Văn Trạng đang dựa dẫm vào, nên chỉ có thể nhìn thấy khía cạnh khôi hài của nó.
Hãy tưởng tượng những người bạn kém may mắn của tôi, những cựu "lính ngụy"
ở trong nước sẽ nghĩ gì khi "được" Trần Văn Trạng "hoài
nghi!" Đây nhất định không phải là chuyện đùa!
Có thể hiểu được nỗi thất vọng của Trần Văn Trạng khi tôi hoàn toàn không đếm xỉa
gì đến một "luận thuyết" ghê gớm như nỗi "hoài nghi" bách
chiến bách thắng của ông. Chỉ riêng điều này cũng đủ cho ông đánh giá tôi là một
tên báng bổ, phạm thượng. Không những thế, ông có vẻ như không nhìn thấy được mối
liên hệ mật thiết giữa điều mà ông sử dụng như một lá bùa thần diệu để đối phó
với những điều có khả năng xúc phạm đến tín điều của ông với cái chính sách ưa
thích của cái thế lực mà ông đang tiếp tục dựa dẫm vào để "lý luận".
Cho nên mới có việc Trần Văn Trạng "uốn éo quanh co" (lại chữ của Trần
Văn Trạng) khi tôi đề cập đến cụm từ "lý lịch ba đời".
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét