Thứ Tư, 28 tháng 9, 2022
Với Xuân Sách vàXXXX
Phố biển. Gió dính vào da thịt, nắng nhăn nhó mặt người. Quán
rộng mênh mông. Một mênh mông lặng ngắt trưa hè. Chẳng biết quán đã chán người
hay người chán quán. Có lẽ cùng chán nhau. Chúng tôi chọn một cái bàn tít phía
trong, dựa lưng vào một hàng lan can bằng sắt. Phía sau là một cái ao hay một
cái hồ nhỏ. Cũng chẳng nhớ gồm năm hay sáu người gì đấy. Tất cả đều như những
hình nhân.
Hình nhân tôi ngồi giữa, có vẻ đậm đà hơn một chút, nét mặt cố làm ra vẻ gian
ngoan, vừa láu cá vừa vô hồn. Bên trái là một bộ xương già lổng khổng, mà thời
gian đã nấu thành cao. Mỗi cử động dù chậm rãi, song vẫn nghe như có những tiếng
lục khục, va vào nhau giữa các khúc xương. Nhân giả ấy mang cái tên trẻ mãi:
Xuân Sách. Bên phải tôi là cả một cuộc gày gò đeo kính cận dày cộp, nước da xám
như đồ đồng cổ, đội mái tóc muối tiêu lòa xòa như tóc giả. Người này ngồi bất cứ
chỗ nào cũng như thể đang ngồi trong bụi cây, xem thiên hạ như một vở rối, chỉ
muốn từ trong bụi thò cái cổ ra ngoài. Gương mặt xương xẩu tiết kiệm thịt tối
đa, nhưng cái vẻ ngạo đời không dấu đi đâu được. Nhân giả ấy chỉ có cái tên là
lẫn vào với muôn mặt đời thường, tuy vẫn hơi kiêu bởi có độc hai từ cộc lốc:
Nguyễn Hòa (SCL).
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét