Như cánh chim trong gió
lớn
Bà Pema Chodron, một vị
thiền sư thuộc truyền thống Tây tạng. Trong khi đi hướng dẫn các khóa thiền tập,
thường có nhiều thiền sinh Tây phương ngỏ ý muốn được quy y. Bà Pema Chodron
chia sẻ rằng, khi chọn những pháp danh để đặt cho các thiền sinh, bà nhận xét
thấy những pháp danh nào mà nói lên những hạnh nguyện như là buông xả và từ bỏ,
thì các thiền sinh có vẻ không thích nhận lắm.
Có
lẽ họ hiểu sự buông bỏ như là một hành động trốn tránh, xa lìa một điều gì.
Nhưng thật ra buông bỏ ở đây nói lên một thái độ không nắm bắt. Đó không phải
là một sự đóng kín và trốn tránh cuộc sống, mà ngược lại là biết cởi mở ra và
tiếp xúc với những gì đang có mặt. Bà Pema có những chia sẻ sau đây về thái độ
buông xả, nó như là một cánh chim lướt bay trong một cơn gió lớn.
Buông xả
“Thật ra, nền tảng của sự
buông xả cũng chính là một cái ta chân thật của mình, nó là cái bản tính tốt
lành và an vui của ta. Theo truyền thống của đạo Phật, và cũng như trong nhiều
truyền thống tâm linh khác, thì bản chất của mỗi chúng ta là vui khoẻ và tốt
lành. Mỗi người chúng ta sinh ra đều có đầy đủ khả năng thương yêu và với một
tuệ giác. Sự buông xả ấy nói rằng, chúng ta đã có sẵn hết những gì mình cần, và
những gì mình đang có rất là tốt lành. Chỉ cần chúng ta biết tiếp xúc lại với
những gì đang có mặt mà thôi.
Mới
đây tôi ngồi trong một văn phòng bác sĩ, trên tường có treo một tấm ảnh hình một
người đàn bà nắm tay một bé gái, cả hai cùng đi trên đường. Bên dưới là dòng chữ,
“Bốn mùa đến rồi đi, xuân qua rồi hè đến, hè hết rồi thu sang, thu đi thì đông
tới. Con người sinh ra và lớn lên, trưởng thành, rồi già và chết. Tất cả đều có
những vòng xoay của nó. Ngày sang đêm, đêm tiếp nối ngày. Đẹp thay khi ta cũng
là một phần của tất cả những đổi thay ấy.”
Sự buông xả
có nghĩa là ta ý thức được rằng, cái ý muốn được sống trong một thế giới được
chở che, nhỏ nhoi, và giới hạn của ta là không thật. Một khi ta cảm nhận được sự
rộng lớn của cuộc sống này, và thấy được khả năng kinh nghiệm sự sống của mình
là bao la đến đâu, thì chắc chắn ta sẽ hiểu được sự buông bỏ. Trong lúc ngồi thiền,
ta thấy rõ hơi thở tự nhiên của mình. Trong mỗi hơi thở ra, ta sẽ có một cảm nhận
cởi mở và tiếp xúc với giây phút hiện tại. Rồi khi tâm ta bị lôi kéo theo những
mơ tưởng xa xôi nào đó, ta thầm biết “đó chỉ là suy nghĩ.” Mỗi lần ta có thể
buông bỏ được sự suy nghĩ ấy, mỗi lần ta buông thả ở cuối mỗi hơi thở ra, thì
đó cũng chính là một sự từ bỏ cơ bản: buông xả cái thái độ nắm giữ và ôm chặt của
mình.
Như
một dòng sông đang chảy mạnh xuống núi, và đột nhiên nó gặp phải những tảng đá
lớn và nhiều cây cao. Dòng nước không thể nào chảy tiếp được nữa, mặc dù nó
đang chảy rất mạnh và có nhiều năng lượng. Dòng nước bị dừng đứng hẳn lại. Và
trong cuộc đời, đôi khi chúng ta cũng bị ngăn chận giống như thế. Khi ta buông
thả ở mỗi cuối một hơi thở ra, buông bỏ những suy nghĩ lao xao của mình, thì
cũng giống như là ta đang dời những tảng đá lớn ấy sang một bên, giúp cho dòng
nước được tiếp tục trôi chảy, để cho năng lượng sống của ta được diễn tiến và
tiếp tục đi tới. Chúng ta, không vì sợ hãi trước những gì mình không biết, mà lại
đi đắp thêm những tảng đá, xây lên những đập nước, để trốn tránh sự sống.
Bước đến ngay bờ mé
Vì vậy mà sự buông xả
cũng có nghĩa là thấy rõ được mình đang tự bảo vệ như thế nào, ta đóng kín ra
sao, tránh né những gì, và rồi thực tập làm sao để cởi mở ra. Nó có nghĩa là ta
sẵn sàng tiếp nhận bất cứ những gì đang đặt trước mặt mình, bất cứ chuyện gì đến
gõ cửa ta. Muốn làm được việc ấy ta phải có khả năng bước đến ngay sát bờ
mé của chính mình, và chỉ khi ấy ta mới thật sự biết được thế nào là buông bỏ.
Có một câu
chuyện về một nhóm người cùng leo lên một ngọn núi cao. Ngọn núi có một dốc thẳng
đứng và rất cheo leo. Khi leo lên được một khoảng, có vài người quay lại nhìn
xuống và cảm thấy choáng váng, họ đông cứng vì sợ hãi. Những người này đã bước
đến ngay bờ mé của mình và họ không thể tiến xa hơn được nữa. Nỗi sợ hãi của họ
quá lớn, khiến họ không còn dám cử động. Những người khác thì tiếp tục leo cao
hơn, họ vẫn nói năng cười đùa với nhau. Nhưng khi vách núi trở nên dốc hơn,
nguy hiểm hơn, lại có thêm một số người nữa trở nên đông cứng vì sợ hãi. Từ
chân núi lên đến ngọn, có những điểm khác nhau mà người ta gặp được cái bờ mé
giới hạn của chính mình, họ bỏ cuộc và không thể nào tiến xa hơn được nữa.
Nhưng bài học của câu chuyện ấy là, vấn đề ở đây không phải là nơi nào mà ta gặp
bờ mé, giới hạn của mình, mà điểm quan trọng chính là ta gặp thấy nó.
Cuộc
sống là một hành trình mà ta sẽ cứ tiếp tục bước đến sát mức giới hạn của mình,
hết lần này đến lần khác. Và ngay nơi đó chính là điểm thử thách của ta! Nếu bạn
là một người muốn thật sự sống, bạn sẽ tự hỏi, “Tại sao ta lại phải sợ hãi đến
thế? Ta muốn tránh né những gì đây, ta không muốn nhìn thấy những gì? Tại sao
ta không thể tiến xa hơn được nữa?” Những người leo lên đến được đỉnh núi không
phải là những kẻ tài giỏi. Có thể họ không biết sợ chiều cao, nhưng rồi chắc chắn
họ cũng sẽ gặp bờ mé của họ ở một nơi nào khác. Những người bỏ cuộc nửa chừng
không phải là kẻ thất bại. Họ chỉ là những người đã gặp bài học của mình sớm
hơn những kẻ khác mà thôi. Dầu cho sớm hay muộn gì thì rồi tất cả chúng ta đều
cũng sẽ gặp bờ mé, giới hạn của chính mình.
Như cánh chim trong gió
lớn
Nhưng chúng ta phải tập
buông bỏ như thế nào? Làm sao ta có thể vượt thắng được cái năng lượng ngăn trở
khiến ta trở nên bất động, không dám tiến thêm một bước nữa về một nơi mà mình
không biết rõ? Làm sao ta có thể đẩy được cánh cửa đá to lớn ấy để lại tiếp tục
bước qua, để sự sống trở thành một tiến trình chuyển hóa, giúp ta trở nên vô úy và linh động, như một con chim lượn bay giữa những cơn gió lớn trên bầu trời
cao?
Những con
thú và cây cỏ nơi vùng tôi ở tại Cape Breton, chúng rất là táo bạo và gan lì,
mà cũng hay thích đùa giỡn và vui tính. Thời tiết càng dữ dằn đến đâu thì những
con chim ở đây lại càng ưa thích bấy nhiêu. Chúng rất thích thú khi mùa đông đến,
khi bầu trời có những cơn gió lớn hung bạo và thiên nhiên phủ toàn là tuyết và
đá.
Những
con chim này thường thách thức những cơn gió lớn. Chúng đậu lên những cây cao rồi
bám chặt lấy cành bằng chân và ngay cả bằng mỏ của chúng. Khi những cơn gió lớn
ào đến thật mạnh, chúng buông thả ra và bị thổi tung cất bổng lên cao. Chúng
dương cánh ra và bay lượn lên trên cơn gió. Sau một lúc, chúng lại trở về đáp
xuống trên cành và bắt lại từ đầu. Nó là một trò chơi. Có lần, tôi thấy trong một
trận gió lớn hung dữ như một cơn bão, chúng níu lấy chân nhau và cùng rơi xuống,
rồi chúng thả nhau ra tung bay khắp nơi. Xem như là một trò xiếc vậy! Chúng chắc
chắn phải có một sự đam mê trước những thử thách và đối với cuộc sống. Như bạn
thấy, đó là một thái độ rất đẹp và đầy cảm hứng. Và chúng ta cũng giống y như vậy.
Mỗi
khi ta thấy rằng mình đã bước đến sát bờ mé, giới hạn của ta, thay vì nghĩ rằng,
“Mình đã bị kẹt rồi,” ta chỉ cần tiếp nhận cái giây phút hiện tại này và bài học
của nó. Thay vì tự bảo rằng, “Không,” ta hãy nhẹ nhàng từ tốn cảm nhận con tim
mình, nó có một năng lượng cởi mở, tha thứ và thương yêu đối với chính ta.
Con đường
của giác ngộ là một con đường mà ta phải tiếp tục đối diện với những thử thách
lớn, và rồi ta làm mềm dịu và cởi mở nó ra. Nói một cách khác, khi đối diện với
những gì là cứng rắn và ngăn trở, ta buông bỏ bằng cách cảm nhận nó bằng cả con
tim của mình. Ta có một tâm từ đối với hoàn cảnh nan giải của mình, và cho cả
cái tình trạng chung của nhân loại. Ta làm cho nó mềm dịu đi, để ta có thể thật
sự ngồi yên đó với những cảm xúc khó khăn của mình, và để cho chúng lại giúp
cho ta được trở nên mềm dịu hơn.
Con
đường của sự buông xả là con đường biết tiếp nhận, biết nói vâng đối với cuộc sống.
Trước hết, ta ý thức rằng ta đã tiến đến ngay sát bờ mé của mình, tất cả những
gì trong ta đều đang chống lại, đang nói không, và chính ngay ở điểm đó ta thực
tập mềm dịu. Lúc đó là một cơ hội để ta thực tập tâm từ đối với
chính mình, nó sẽ mang lại cho ta một thái độ vui tươi và cởi mở - biết vui đùa
như một con chim trước một cơn gió lớn.”
Nguyễn Duy Nhiên




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét