Lê Minh Vũ - Hát bên chiều hoa vỡ...
Lỡ thương nắng cũ quê nhà
Về thăm mấy độ vàng hoa nắng buồn...
(Ngõ hoa vàng)
Đó là những dày vò những chống chếnh hoài niệm... bật lên tiếng thở dài nhưng nhức một niềm cô độc trong thơ Lê Minh Vũ. Buông xuống chiều một khoảng lặng tôi đến cùng anh hòa tiếng thở dài của mình vào thơ và lẳng lặng nhấm những giọt buồn trong ly trà chiều hơi chát và đắng nơi khóe miệng để nuốt vào lòng một chút ngọt một chút ấm một chút trùng phùng một chút biệt ly của Buổi chiều Ti gôn để nhìn lên khoảng trời vừa treo mấy chùm sao mà thầm gọi:
Nát nhàu ngày tháng mộng mơ
Muối không đủ mặn để chờ gừng cay
Gọi tên mình
Gọi tên ai
Thôi đừng chạm đến tháng ngày bình yên ...
(Tháng ngày bình yên)
Có nhiều con đường dẫn chúng ta đến với thơ và tất nhiên thơ của một người chính là chân dung của họ trong cuộc kiếm tìm. Với Lê Minh Vũ anh cũng không ngoài điều đó. Khác chăng là anh không tìm ở nơi nào quá xa chỉ đang vẽ lại mình bằng nhưng gam buồn vui dưới bước chân mình:
Tôi về chạy đuổi cơn mưa
Bàn chân thèm vấp quê mùa người ơi!
(Khoảng trời quê xưa)
Để mong "Vẫn còn nguyên vẹn khoảng trời quê xưa" mà Vũ phải đi tìm mà khắc khoải: Bàn chân thèm vấp quê mùa người ơi! Cái khoảng trời đó chứa cái gì mà làm cho ai cũng phải bồi hồi như thế cố nhiên ai cũng biết! Nhưng con người luôn bất lực trước quá khứ vĩnh viễn chỉ có thể đứng để nhìn để hối tiếc mà thôi:
Những giọt mưa rơi trên vòn tháng tám
Con đường xưa ai hát khúc mưa hồng?
Đêm sinh nhật một mình anh độc ẩm
Thấy đời mình phiêu bạt một đời sông
(Khúc mưa tháng tám)
Trong thơ khi nói về cuộc đời người ta hay nhắc đến sông có phải vì sông biểu hiện đầy đủ nhất hình ảnh của đời sống qua những lở bồi trong đục hợp tan? Có lẽ là như vậy. Lê Minh Vũ cũng bơi trên trong dòng sông ấy để có lúc tưởng mình tan vào sông hay là mình thành sông không biết nữa chỉ thấy:
Bờ sông giờ vẫn gió
Hương tóc xưa đâu rồi
Bàn tay anh níu giữ
Từng chiều đang buông rơi...
(Vọng âm)
Không phải là những câu thơ làm đêm mất ngủ nhưng là những câu thơ đủ khiến cho lòng dấy lên con sóng vội... một chút lênh loang của buồn và hơn nữa là sự thảng thốt... Là cái giật mình trong đôi mắt trên bến lòng một thời bỏ lại phía hôm qua:
Nỗi nhớ dày vò ký ức
Sông bao dung như thể mẹ hiền
Lênh đênh giữa dòng đời xuôi ngược
Tráo trở sự lãng quên
Lũ trẻ con chẳng hiểu hết quê mình
Vô tư vẫy nước đùa tung tóe
Tôi về bên sông ngồi lặng lẽ
Soi bóng mình
Thảng thốt
Phải tôi không?
(Về lại sông xưa)
Ký ức như loài chùm gửi
Bám víu làm đau tâm hồn...
Ký ức như loài chùm gửi
Ta thân gỗ mục bên đời...
(Ký ức)
Đời là thế và lòng người là thế. Hình ảnh của con sông hay khác hơn chính là hình ảnh của dòng đời chảy qua ta. Dịu êm hay thác ghềnh điều đó không quan trọng. Cơ bản là ta đã đi qua mà chưa bao giờ đi qua vẫn ở đó trong ký ức dù đã: Tráo trở sự lãng quên. Nhưng có thể lãng quên không khi vẫn dội về trong tâm thức bóng của Mẹ của quê bóng em trong khoảng lặng chiều:
Mẹ quét lá trong chiều
Gom nỗi buồn trong đời lại đốt
Tiếng tí tách cuối vườn
Nghe nhưng nhức một niềm cô độc
(Viết trong chiều cuối năm)
Buổi chiều Ti gôn của Lê Minh Vũ ở đấy dưới buổi chiều tà không rượu mà Vũ vẫn say say một ít đời dù chỉ một chút thôi mà cứ thấy nhưng nhức lên từng câu chữ. Là thơ hay là những giọt nước mắt thơ nhỏ giọt xuống phận đời xuống mình... khi những bước chân vẫn đi về trong vô cảm.Thôi cứ để anh say bởi đời có mấy lúc say như thế cũng là cho mình một ít đắng trên môi mà ngọt lại mình:
Tôi ngồi quán cóc uống ly cà phê đen
Ly cà phê giúp đầu óc tôi sảng khoái
Những đứa bé bán vé số đánh giày bu lại
Một bà lão lưng còng đến bên thì thào xin tiền
Những ánh nắng hồng của buổi bình minh
Rơi vỡ loang xuống đáy ly từng giọt đắng
Tôi nhìn cuộc đời bằng ánh nhìn không bình thản
Cuộc đời này còn bao mảnh đời bất hạnh lang thanh?
Chợt nhận ra chưa bao giờ tặng cho mẹ chiếc khăn len giữa mùa đông giá rét
Cánh đồng thơ mãi thất bát khô cằn
Người ơi nói làm gì những lời to tiếng xa xăm...
Ở đấy vài dăm lúc chếnh choáng một chút quê... Ừ đời người ai mà chẳng có một chốn quê cái chốn quê của phập phồng lo toan bên tháng ngày đỏng đảnh. Nhưng cũng là quê của tuổi ấu thơ hồn nhiên lấm bùn bên chân ruộng để mà lớn khôn để mà quên rồi để lại nhớ về:
Tôi về nằm giữa bờ đê
Nghe hương đồng nội thổi về mênh mang
Hòa theo khúc hát đồng xanh
Bao năm giữa chốn thị thành lãng quên
Tôi về tìm tuổi hồn nhiên
Hái hoa bắt bướm trốn tìm vườn cau
Vin tay hái mấy lá trầu
Tặng em dành để ngày sau chúng mình...
(Khoảng trời quê xưa)
còn lại thì ngất ngư trong hơi tình lũng đoạn. Thế là hát! Mà có khi là hát có lúc lại lảm nhảm đọc... Thậm chí không thể đọc trơn tru được mà vừa đọc vừa đánh vần... Bởi tên Em khó đọc quá hay là Vũ viết không thành một tên Em có thể là cả hai bởi:
Anh vẫn biết thời gian không trở lại
Đông đi rồi xuân chạm ngõ sáng nay
Rất có thể khi bình minh thức dậy
Giấc mơ xuân còn đọng dưới đêm dài
Em mang nắng ngàn phương về hợp sắc
Vườn xuân xanh rực rỡ nét môi hồng
Liêu trai thế phấn hương tình huyễn hoặc
Anh còn gì với một vốc tay không?
(Đợi xuân)
À thì hóa ra Vũ vừa mê vừa hát dưới chiều hoa của vỡ. Thảo nào mà Ti gôn! Ôi cái loài hoa mà cả hoa và lá đều có hình tim những mảnh vỡ màu đỏ ghép lại thành tim... Thế là khi có gió xạc xào lay thì những mảnh vỡ đó lại va vào nhau đay nghiến nhau mà... máu và:
Vốc mùa đau nhói tuổi thần tiên
Người đi xa mãi người đi mãi
Vuốt mặt hằn lên nỗi muộn phiền
(Buổi chiều Ti gôn)
Lê Minh Vũ không làm thơ cho ai khác cả cũng không phải cho mình. Anh làm thơ cho hoài niệm cho cái khoảng trời tươi trong tháng ngày vô tư lự cho cái khoảng trời của Em chỉ còn trong con mắt thức của nỗi nhớ. Khoảng trời của P.T.T.P? Nhưng anh còn vụng về lắm thơ anh còn vụng về lắm. Đến nỗi chỉ để biểu đạt tình mình với Em của thơ thôi mà vẫn còn nhiều lúng túng và ngập ngừng. Ơ hay có yêu thì nói có thương thì mở sao lại phải ngập ngừng như thế? Yêu thôi mà thương thôi mà. Sao lại phải dè sẻn quanh co đè nén để người xa rồi mới thảng thốt mà:
Phố trầm hơn ánh nến
Hắt hiu bóng trăng gầy
Đêm thẫm màu ký ức
Thơ lẫn vào men say
Chạm tay vào nỗi nhớ
Cháy tràn lời yêu xưa
Phố nghìn năm vẫn đợi
Em trở về hay chưa
Ta giờ rêu hơn phố
Hoài vọng ngày xa xưa...
(Hoài phố)
Ừ thì đời vẫn cứ là đời Em vẫn là em và thơ cũng vẫn là thơ thôi... Tháng ngày vẫn thế! Lê Minh Vũ lặng cúi đi qua Những mùa trăng trong dáng của người đi mót mót mãi không bao giờ đầy trái tim mình mà nghẹn nỗi Vòng nguyệt quế ngày thơ giờ chỉ còn nỗi ưu phiền để khi trở về chốn cũ Lại nhớ Ti gôn mà vùi mình vào những trang tình dang dở mà Anh lại đọc thơ em với niềm mong hong khô lại tháng ngày ướt đơn côi dẫu nhiều khi Chuông điện thoại đã reo nhưng cái trên tay Vũ chỉ là chênh vênh:
Phố xưa giờ rêu phủ
Ai hát khúc phiêu bồng
Ai hái nhành trinh nữ
Giữa đồi chiều mênh mông...
tự thú nhận với chiếc bóng trên tường:
Chuông điện thoại đã reo
Là em mười năm cũ
Vẫn giọng nói trong vao
Đêm này anh mất ngủ...
Phố xưa giờ rêu phủAi hát khúc phiêu bồng
Ai hái nhành trinh nữ
Giữa đồi chiều mênh mông...
tự thú nhận với chiếc bóng trên tường:
Chuông điện thoại đã reo
Là em mười năm cũ
Vẫn giọng nói trong vao
Đêm này anh mất ngủ...
Nghe Lê Minh Vũ hát từ lúc ngày vừa nắng nghiêng giờ cũng đã muộn chiều... Chợt thấy mình dường như cũng muộn! Thơ thường làm ta muộn hay lòng cũng đã muộn từ lâu? Thôi thì đừng trả lời câu hỏi ấy! Cứ nghe thôi để mới nghe thì thấy có điều gì đó rồi nghe nữa để thấy hình như là còn điều gì đó... Rồi nghe để không thấy gì nữa cả ngoài những sợi ngày muồn muộn rơi trên mái tóc nghiêng chiều...
Không Nói làm gì những lời to tiếng xa xăm... Chỉ đơn thuần là nghe Lê Minh Vũ hát... và viết linh tinh về những gì đọng lại trong trái tim mình với Buổi chiều Ti Gôn. Chiều của màu hoa tim vỡ!.






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét