Thứ Tư, 27 tháng 7, 2022
XXXXĐức tin trong nguồn thơ Hàn Mạc Tử
Đức tin trong
Thơ đưa về Đạo, là nẻo đường đưa đến Con Đường. Thơ là giải
pháp tạm thời của Đau Thương, trong khi chờ đợi Đạo và Cứu Rỗi miên viễn. Ngày
nào cũng mong mỏi một cái gì. Nếu Gái Quê, như tôi đã trình bày ở đoạn
trên, là thế giới đợi chờ Điềm Lạ, đợi chờ Chúa Ra đời thì Đau Thương là
một tâm hồn mong mỏi Ngày Chúa trở lại (“Mt” 24-22) Hàn Mặc Tử chấp nhận bệnh tật
không phải là vì “do đức Chúa ban xuống” như Trần Thanh Mại đã nói; nhưng trước
hết vì nó là hậu quả của nguyên tội và thứ đến vì nó là phương tiện thân
xác mà Chúa đã dùng để cứu thế. Linh mục Charles Journet, giáo sư Đại Chủng Viện
Fribourg đã trình bày vấn đề một cách mạch lạc và nhất quán trong tác phẩm về
thống khổ: “Chúng ta xem khổ ải của thân xác như một mãnh lực hợp - cứu-
thế vì chúng ta dự vào đau đớn của Chúa Ki tô và trong sự tham dự của chúng ta.
Như vậy không nên nói đến chấp nhận Đau Thương mà chỉ nên nói đến gia nhập
vào công đức cứu rỗi; chúng ta không chấp nhận (accepter) vì nó là một định luật
của thể xác; chúng ta thu nhận (adopter) vì nó nối liền bản thân Thiên – Chúa –
hiện – làm – người.”[32]
Hàn Mạc Tử đã dùng thơ để sống trọn vẹn tín lý của mình.
Chàng đã thấy hồn mình trong máu vọt, và hồn mình chính là máu đang tuôn trào
lênh láng; chàng đã ghi lại những cảm giác rùng rợn đó, bằng những hình ảnh ta
đã gặp trong Cựu Ước: hồn trong máu (“Lv XVII”, 10) hồn là máu (“Lv
XVII”, 14), một thứ máu luôn luôn vươn đến ánh sáng, như hình ảnh đức Chúa Trời
chói chan trong tấm áo dệt bằng ánh sáng trong “Thi Thiên” (104, 2) và đẫm máu
chiên con trong “Khải Huyền” (XIX, 13). Máu chiên con trở thành ánh Sáng, và
chiên con là ngọn đèn bất diệt của Jérusalem mới. Do đó, tôi nói Hồn, Máu và
Trăng chỉ là ba màu sắc chiết quang của một ánh Sáng Duy Nhất. Người đi
trong Mơ Ước. Trong mơ ước, Hàn Mặc Tử đã gọi Ánh Sáng Khải Huyền đó là Xuân
Như ý.
Tôi sẽ dừng lại ở đây, dừng lại ở hình ảnh Nguồn Ánh
Sáng, vừa là một vươn tới, vừa là một trở về. Mùa Xuân Như Ý đẹp trước
hết vì là Xuân thứ đến vì nó là Như Ý, nó đưa con người về với
Chúa, về với Nguồn. Vậy Nguồn Ánh Sáng ở đây là Alpha và là
Oméga, vừa là cội rễ vừa là cứu cánh con người. Và cấu trúc thơ Hàn Mặc Tử
do đó gói ghém cả mặc khải Thánh Tự lẫn lịch trình Cứu Rỗi. Tôi có cảm giác đã
làm xong một bài luận mạch lạc. Bây giờ là kết.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Phê bình như là tự truyện Tín niệm phê bình văn học cũng là một dạng tự truyện rất gần với tinh thần của các phương pháp phê bình hiện đ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét