Thứ Hai, 5 tháng 9, 2022
Gửi thương về Huế 1
Lời giới thiệu: ANH YẾN
Nói đến đời sống mới thì dễ thấy nó đang lên ở chốn kinh kỳ. Chỉ
bước tới đường Lê Lợi, từ đầu cầu Trường Tiền xuống đến Đập Đá là thấy ngay tốc
độ của cuộc chạy đua rầm rộ vào không gian du lịch, khách sạn cao lớn (mới nhất
là Saigon-Morin, ngay ở chỗ nhà hàng Morin Frères cũ), cửa hàng la liệt, quầy
quán đầy đường. Nhiều phòng du lịch mở cửa cả buổi tối, trình bày đủ những
chuyến tham quan quanh vùng. Nhiều cửa hàng hình ảnh mở cửa suốt đêm, phục vụ
lanh chóng hơn cả Sài Gòn, Hà Nội, mà chất lượng chẳng kém gì những nơi khác.
Xe taxi, tuy mới có, chạy đủ theo yêu cầu, gọi thì có ngay, giá cả phải chăng,
nghĩa là chẳng đắt hơn ở Sài Gòn và thấy còn rẻ hơn ở Đà Nẵng. Hơn nữa, các anh
tài xế mà chúng tôi gặp đều trẻ tuổi, lại lễ phép, có phần dễ thương là điều
cần yếu trong ngành dịch vụ. Đáng buồn là cho mấy cậu xích lô, xe thồ, cạnh tranh
khó khăn với xe taxi. Vì hiếm khách, các cậu phải năn nỉ, kỳ kèo, làm phiền
lòng những du khách chỉ muốn thong dong bách bộ. Với vài chục ngàn đồng mỗi
ngày, chắc nghề nầy chẳng còn sống sót được lâu.
Sau đó, anh Thế dành cho tôi một món quà bầt ngờ. Anh đưa tôi
một lần nữa về lại làng Mỹ Cang, vào thăm nhà một người láng diềng, chỉ một cái
lu Tàu rồi hỏi : "Anh có nhớ cái lu ấy không ?". Tôi lưỡng lự vì hồi
trước có thấy nhiều lu ở trong nhà nhưng còn nhỏ nên không để ý đến. "Cái
lu nầy lúc trước là của o Mỳ, của mạ anh đó !" Rồi anh tường tận giải
thích con đường đi của nó hơn năm chục năm nay từ nhà cụ mạ tôi qua nhà nầy.
Chao ôi, cả một thời thơ ấu xa xăm, những cảnh tượng gia đình vui tươi, đầm ấm
hay đau thương, khổ cực trong khoảnh khắc hiện ra lại trước mắt. Tôi mân mê
thành lu, nặn óc để cố tìm một chi tiết gì còn nhớ. Muốn đem về Pháp một hình
ảnh của quá khứ, tôi chụp lia lịa vài tấm hình, rồi nằm sấp xuống đất để chụp
gần hai hình vẽ trên thành lu. Nhà văn Nguyễn Xuân Hòa tháp tùng chúng tôi
trong chuyến hành hương nầy, cảm xúc phát lên tràng cười, đánh dấu cho một tình
bạn mới chớm nở. Tôi thông cảm : một ông tiến sĩ già, vì ngoài bảy mươi là cổ
lai hy rồi, về thăm quê nhà sau nhiều năm xa cách, nằm sấp dưới đất chụp hình
cái lu lúc trước của gia đình là một cảnh tượng hy hữu tuy dễ phát cười cũng
gây động lòng !
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét