Thứ Ba, 5 tháng 11, 2024
Chiếc vali màu đen
Khi tôi còn nhỏ và vẫn ham chơi, tôi thường giao du với rất nhiều trẻ em cùng phố, cùng trường hoặc chẳng cùng gì. Tôi vẫn nhớ mẹ tôi thường xuyên phàn nàn về điều đó, chắc vì không muốn tôi hư người bởi “gần mực”; trong khi đó, cha nhất mực bảo vệ tôi trước mẹ, và thường thì thầm: “Con người không có ai tốt hoàn toàn, lại càng không có ai xấu hoàn toàn, con ạ. Bản thân mỗi người là tập hợp của những thứ rất hỗn loạn và phức tạp, chúng ta vừa sống vừa học cách gạn lọc. Đó là còn chưa nói tới cuộc đời vốn rất khó để phân định đúng sai, ranh giới giữa tốt và xấu thật sự không rõ ràng như người ta vẫn tưởng…”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét