Cho Gaston… 15.Dec.2013-15.Dec.2020 Hôm nay đánh dấu bảy năm mà em không được nhìn thấy dáng hình
anh, không được nghe anh nói cười trên cõi trần gian tạm bợ nầy, nhưng chưa bao
giờ anh rời xa tâm tưởng và trái tim em cả. Em vốn thích cười. Sống cùng anh–người có tâm hồn lạc quan,
hài hước, dí dỏm– em càng được “bồi bổ” thêm tố chất nầy nên nụ cười thường đậu
trên môi em một cách tự nhiên như phải vậy chứ không hề cố tình giả tạo. Ngoại
trừ những lúc em khóc, buồn, giận hờn hay tức bực thì em không cười được thôi! Viết đến đây em lại bật cười vì sự ngớ ngẩn mâu thuẫn của
mình. Thí dụ đang buồn khổ khi chịu tang người thân hay gặp tai nạn,
bịnh tật… thì sao mà cười được. Những lúc ấy anh không cần nhiều lời – lời nói
trở nên ít tác dụng nhất– mà anh an ủi em bằng cử chỉ chăm sóc nhiều hơn thường
ngày đã vốn ân cần. Không hiếm lần em mét anh chuyện ai đó vừa gây cho mình tức
giận thì vài phút sau em đã cười sảng khoái vô tư nhờ vào lời anh nhận xét rất
hài hước, rất tượng hình về “thủ phạm”cốt hạ cơn “sôi máu nóng” mà rốt cuộc em
chỉ còn thấy đó là sự tầm phào chả đáng bận lòng nữa. Em từng chứng kiến thái độ bình tâm vị tha của anh đối với những
kẻ tiểu nhân phản phúc cố tình hại hay bôi nhọ thanh danh anh. Và em vẫn hoài
ngạc nhiên lẫn thán phục đức tính độ lượng nầy. Vì nếu là em thì lòng oán hận
cũng phải kéo dài một hai tuần mới nguôi ngoai, trong khi anh chỉ tỏ vẻ thất vọng
lúc sự việc xảy ra, rồi sau đó anh không bao giờ nhắc nhớ đến nó nữa. Bạn bè anh quí mến anh là chuyện đương nhiên, mà bạn bè của
em cũng thế. Vài người trong số ấy giờ vẫn còn nhắc đến anh với sự trìu mến
biết ơn vì có giai đoạn họ trải qua sự đau buồn trong tình cảm. Tuyệt vọng, họ
trút nỗi lòng với chúng mình. Anh qua lời lẽ ôn tồn giản dị nhưng đầy thuyết phục
đã an ủi khích lệ giúp họ lấy lại thăng bằng và niềm tin vào cuộc sống. Còn em
thì chỉ biết thông cảm mà chả biết phải nói sao cho bạn bớt buồn phiền. Em vốn
vụng về ăn nói. Bảy năm, 2555 ngày. Khi nghĩ về anh, em ít khóc rồi đó nghe
anh. Đã bớt “mít ướt” rồi đó nghe anh. Thời gian đúng là phương thuốc chữa chứng đau khổ nhiệm mầu
nhất trong các loại thuốc. Bây giờ không biết linh hồn anh ở đâu? Có thật đã về trời, rồi từ tầng cao xanh thẳm ấy anh dõi theo
và bảo vệ em trên từng bước đường đời? Hay anh đã hoá kiếp đầu thai từ lâu? Hoặc anh bình an nơi cõi vĩnh hằng? Hư vô? Chỉ kẻ còn ở lại dương gian là lao xao chộn rộn, luôn đặt câu
hỏi Tồn-tại hay Không-tồn-tại ( to be or not to be ) để rồi không bao giờ có
câu trả lời thoả đáng. Nụ cười nầy em sẽ giữ mãi trên môi, mai sau dù có thế nào. Nhớ một lần sau khi cưới được ba năm, chúng mình đi nhà hàng
với vợ chồng bạn thân. Tình cờ hai vợ chồng đồng nghiệp anh cũng đến cùng nơi.
Chào hỏi nhau rồi ai về bàn nấy. Trong suốt buổi tối, bốn chúng ta luôn đùa vui trêu chọc hài
hước về mọi đề tài. Gương mặt người nào cũng hớn hở, tiếng cười tuy nhỏ vì tôn
trọng người chung quanh nhưng rộn rã trên bốn đôi môi hầu như ít khi khép lại. Sau đó vợ chồng đồng nghiệp anh ra về trước, có ghé ngang
chào từ giã. Chị vợ Hélene sau cùng quay sang em, nói là cả tối nay chị ấy cứ
nhìn em không ngớt và rất ấn tượng về em với nụ cười rạng ngời dưới ánh đèn
sáng rực, chứng tỏ là em đang rất hạnh phúc với anh – là đồng nghiệp mà cũng là
bạn khá thân từ nhiều năm của chị–. Bởi chỉ có người thật sự hạnh phúc thì mới
biểu lộ qua nét mặt và nhất là nụ cười như thế. Chị chúc mừng cho chúng ta. Nhiều năm sau em vẫn còn nhớ lời Hélene nói. Ủa sao kỳ thế nhỉ?
Chị nói tối đó nhìn thấy nụ cười của em thì chị mới thật sự an tâm là chúng
mình hạnh phúc. Em thắc mắc thì anh giải thích có lẽ bởi anh và em không xuất
thân cùng dân tộc, cùng ngôn ngữ, cùng nhân sinh quan, lối sống… nên chị hơi
nghi ngại không biết chúng mình có hoà hợp. Anh trong mắt em, ngoại trừ thời gian đầu em phải tập làm
quen và thích nghi với môi trường mới thì chưa bao giờ em thấy có sự ngăn cách
về tâm hồn hay suy nghĩ giữa chúng ta. Tiếng Ma Chérie mà anh gọi em và tiếng Mon Chéri mà em gọi
anh, vẫn gây cảm xúc ngọt ngào âu yếm như hai tiếng Anh và Em trong ngôn ngữ Việt.
Với em không có sự khác biệt nào. Anh sẽ hài lòng vì em không để mình bị nhấn chìm bởi sự ủ ê sầu
thảm, vậy mới xứng đáng với tình anh chứ. Em khỏi cần hứa, mà em biết chắc là mình sẽ giữ mãi nụ cười–cho
đến khi nào em hết cười được nữa, vì tàn hơi!!! Anh thấy không, dù nước mắt đang tuôn, em vẫn còn đùa được đấy. Thanh Hà Theo http://vietnamthuquan.eu/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét