Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2024
Một chiều họa mi
Chiều đông một mình tôi trên con đường không còn rụng lá. Tiếng gió cũng chỉ còn nhẹ êm vẳng xa như tiếng kinh cầu năm cũ. Cơn bão trong lòng cũng đã ngừng im. Chiếc lá đỏ cuối cùng của mùa đông chao theo cơn gió như một cơn mộng chìm vào giấc ngủ bình yên. Đi bên anh tôi luôn học được những bài học giá trị. Tôi ngưỡng mộ anh và luôn có cảm giác an tâm khi gần anh.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ Tố Hữu và sự hiện hữu trong di sản văn học miền Nam (1954 -1975) Cuộc sống thường có những bất ngờ, văn học là bức tranh phản ánh hi...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét