Thứ Ba, 5 tháng 11, 2024
Mười bảy và những cơn mưa đầu hạ
Mười bảy và những
Tiếng thầy giảng chồng lên tiếng mưa, cứ êm êm và nhạt nhòa. Buổi đầu ở một lớp học thêm mới nên Việt Anh chẳng mò ra đứa bạn nào. Nó nhìn sang bên phải, sát cửa sổ, một cô bé, tay quay quay bút, nhìn ra ngoài suy tư. Những hạt mưa lất phất bay qua khung cửa không khép đến với quyển vở trắng của cô bé. Việt Anh xé một tờ giấy, cắm cúi viết rồi gửi đi:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét