Thứ Ba, 5 tháng 11, 2024
Từng giọt thu, chơi vơi miền nhớ
Từng giọt thu,
Tuy chưa từng một lần gặp thi sĩ Nguyễn Tiến Thanh ở
ngoài đời, nhưng tôi đã đọc và bình thơ anh không ít. Thơ Nguyễn Tiến Thanh đã
truyền vào tôi cảm xúc về thời thanh tân khôi nguyên. Đó tựa hồ như những run rẩy
heo may hiếm hoi ở tuổi trung niên. Ở một khía cạnh nào đó, người ta không thể
đánh đồng: người và thơ. Vì khi nhập hồn vào thơ, đó là loài thi nhân yếu đuối,
nhưng khi bước ra khỏi thế giới ấy, họ lại trở về với chức phận của con người,
tỉnh táo giữa bộn bề. Chẳng ai sống được bằng thơ, nhưng không có những khoảnh
khắc thơ mộng, tâm hồn người đã bị mất mát một thứ quý giá vô ngần.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét