Những làn mưa mùa hạ lất phất, hơi lạnh của cơn
mưa lướt qua trên cù lao chỉ còn rơi rớt lại trên những lối đi quen thuộc. Cảm
xúc nào cũng vẹn nguyên chút bâng khuâng, chút nuối tiếc, chút ngậm ngùi và xen
lẫn cả một chút ngỡ ngàng, hạnh phúc. Vậy là mùa bưởi lại về. Ta dừng chân
nơi đây ngoài hương nhãn bao dung trùm kín không gian, hào sảng ban tặng
nghìn hoa tươi trái ngọt còn còn hương bưởi xao xuyến ngập tràn bên
lối giáo đường trầm tư.
Tháng 7 mưa nhiều trắng xóa vùng trời kỷ niệm
tuổi thơ gắn liền với mưa ban trưa rào rào mát lạnh, với khúc sông quê và
nơi có bến đò tận tụy đi về nối nhịp chảy hai bờ sông. Những cơn mưa
tắm gội những mảnh vườn nhỏ ven sông, nơi đó có cây bưởi già, có gốc nhãn
chung thủy đội nắng dầm mưa nuôi người làng bao đời son sắt. Mỗi mùa ra
hoa lại tỏa hương thơm ngát, trở thành chốn hẹn hò quen thuộc cho bao đôi nhân
tình. Mỗi độ đầu mùa mưa bay lất phất những hạt pha lê gõ đều trên
mái ngói nhà thờ, cây bưởi già lại nở hoa trắng xóa. Bây giờ, đứng dưới gốc
bưởi già ngắm màu trắng của hoa, lẫn trong mùi hương dịu nhẹ, gợi nhớ những
kỷ niệm êm đềm đã ngủ vùi trong tuổi xanh đi qua.
Tháng bảy đi giữa nồng nàn hương hoa bưởi, ta lại
mải miết đi tìm những tháng ngày tuổi thơ hồn nhiên, trong trắng. Chợt nhớ về
những kỷ niệm ngày thơ vô tình cùng bè bạn rủ nhau nhặt cánh hoa rơi. Đã
có nhiều bạn bè yêu nhau trong mùa hoa bưởi ấy. Và mùa hoa bưởi lần ấy,
ta đăng trình theo bước lý tưởng đi giữa lối quen với ngàn ngạt hương
thơm hoa bưởi, mỗi lúc mỗi xa. Mùa hoa bưởi năm ấy với ngập tràn những ước
nguyện về tương lai. Mùa hoa mà ta vẫn thầm mong đợi, mùa hoa quê mình. Giờ
hoa bưởi lại về nơi đất trời xa.
Mưa đem về những dòng sữa tinh tuyền nuôi
dường những cây bưởi đâm chồi nảy lộc, hoa bưởi trắng ngần trĩu trịt trên
cành, trái kết nặng oằn, lá xanh tươi thắm. Tiếng gió lay cành bưởi
xạc xào mang mùi thơm dịu mát cùng bao nỗi nhớ thuở ấu thơ. Hoa bưởi không rực
rỡ, không ngào ngạt, nhẹ nhàng tinh khiết như người thôn nữ, bình dị tỏa hương.
Giữa cuộc sống xuôi ngược vô thường, hay thay đổi, không ít người thèm lắm
được trở về khu vườn quê, để lại được thấy mùa hoa bưởi về, để sống lại những kỷ
niệm, để một lần nữa được ngửi cái “hương thầm” của bưởi và để bối rối….
Buổi sáng thức giấc, những tán cây đã kết
đầy trái xanh căng mọng. Nắng xen qua kẻ lá vuốt ve từng trái bưởi
ngọt lành thanh mát, nắng xuyên ô cửa ùa vào lòng những khoảng không vô định.
Ta biết mình nhớ, biết mình yêu, tuổi thơ, ước mơ, tình cảm mưa hạ, gió thu
với kỷ niệm đong đầy. Đi giữa những tán lá đang ôm ấp nâng niu những
quả chín đong đưa, ta nhận ra những chân thành mộc mạc nhưng không hề kém cạnh
giống như chính con người Thới Sơn này, đùm bọc chăm sóc vỗ về. Một
vầng trời xanh trong đã đưa nắng về, không gian đã không còn lạnh.Và cành
bưởi vẫn tựa dáng bên tường rêu giáo đường.
Màu nắng lấp lóa giữa sắc xanh của lá, của quả,
của cành. Ánh nắng chan chứa góc vườn, lan tỏa ủ ướp không gian nhẹ nhàng
đến nỗi như nâng niu cả những hạt sương đêm hay những hạt mưa còn lại đang
bám trên tán lá.
Không gian xanh ngát sao mà hồn nhiên quá. Và thế
là tôi yêu vườn bưởi bên hiên giáo đường. Giờ ngồi nghĩ lại, tôi thèm đêm
đêm được hít hà cái hương vị Thới Sơn vùng đất ngọt biết nhường nào. Tình
yêu và những kỉ niệm thuở ấu thơ cùng mùa bưởi làm sống dậy cảm xúc rưng
rưng. Một ngày dạo chơi láng giềng, đi qua mùa bưởi trĩu quả, cảm giác
như bắt gặp những gì thân thuộc lắm nên cứ lóng ngóng ghi lại từng cảm xúc
dào dạt như mưa chiều dịu êm. Thỉnh thoảng ta vẫn cười nhớ lại: ai đời
lại lóng ngóng như đợi nhân tình bên vườn bưởi xanh vô tri? Kệ, khi
đứng bên những tàn cây bưởi, ta biết mình đã yêu, yêu cù lao này da
diết, như chính quê mẹ đã cưu mang ta vậy. Từ đó ta mới biết mình vẫn
còn có một trái tim thịt máu với cảm xúc không dối gian. Chỉ có điều
bưởi ở đây ít, chỉ là những gốc rời rạc hoặc cành nhỏ chứ không nhiều như
vườn nhãn.
Ta yêu mùa hoa bưởi, yêu vườn bưởi là thế. Yêu cả
cái cách nơi này dành những điều bất ngờ cho mình nữa. Cảm giác giữa đêm, bên
cửa sổ, hương hoa bưởi thoang thoảng, vấn vương trên mái tóc ai ngày xưa lại
trở về. À, ta sẽ lại rong chơi, sẽ lại mang hoa bưởi về khắp nhà, từ phòng
khách cho tới phòng ngủ, vào cả trong tủ quần áo để mỗi lần mở tủ ta sẽ lại cười.
Cứ giản dị vậy thôi, mùa bưởi vẫn cứ níu chân, vấn vương bao người...trong đó
có cả Nguyễn Văn Thượng!.
Nguyễn Văn Thượng
|



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét