Huế vào thu
Huế đang vào thu!. Những bước đi vào mùa của Huế thật là lạ
lùng, bất chợt, làm cho mỗi giác quan của con người cứ bối rối ngẩn ngơ, không
biết đón nhận buổi giao mùa bằng một thứ tình chi cho vừa lòng kẻ đến.
Buổi sáng mai trời mù trong sương, sông núi cỏ cây nhòe đi
trong hơi nước huyền hoặc lãng đãng đến từ dãy núi Kim Phụng, tưởng như từ đây
màu nắng sẽ vĩnh viễn phai dần, báo hiệu mùa thu đã về, nhưng xế trưa trời bỗng
hửng lên một vài sợi nắng le lói trên từng không, chói chang đến nỗi làm cho
trái bưởi nám hồng cả đôi má tròn.
Có những ngày nghe hơi lạnh rùng mình trên da thịt thoáng sần
lên một chút gai ốc "đổi trời", tưởng như từ đây mưa thu sẽ ray rức không ngừng
trên mái ngói, bỗng nhiên cơn nóng ở đâu về bất chợt, như một nỗi nhung nhớ mùa
hè, nồng nàn hâm hấp những giọt mồ hôi thấm bết tóc mai.
Ngỡ ngàng, lưỡng lự là những ngày đầu thu của Huế, như một
nỗi bấp bênh!. Ðang mưa bỗng nắng, đang buồn bỗng vui!. Có chắc chắn chi một cơn
gió heo may, để cứ đinh ninh mùa thu mãi hoài chìm trong màu tím! Có bền bỉ chi
những cơn mưa đuổi nhau trên đầu sóng, để cứ mãi tin từ đây bốn bề hiu hắt "lòng rộng không che"! Huế đang say đắm rực rỡ với chiều vàng trên sông Hương,
bỗng nhiên não nùng rũ rượi trong màu xanh thủy mặc trên những con đường cây lá
giao nhau trong Ðại Nội. Huế suốt một ngày mây xám vần vũ xao xuyến cả bầu trời
tháng tám, tưởng "trăng lạnh đầu non“ không bao giờ "trở lại“, bỗng đâu nửa
khuya trên gối đầy ắp ánh trăng liêu trai, vằng vặc, quyến rũ và mê hoặc như một
tình nhân bí mật không hẹn mà về.
Hãy đừng tin chi vào chút nắng trên hàng cau nơi thôn Vỹ! Một
buổi sáng trời trong như ngọc, trái tim chưa kịp reo vui với nỗi mong đợi một
ngày đầy nắng ở nơi đây "nhất là cho những kẻ đã quen sống theo "thời khoá biểu“
thường hằng ở phương Tây" chưa chi đã nghe đâu đó trong thoáng gió bay về hơi
nước của cơn mưa đang ào ạt nơi cầu Bến Ngự. Cũng đừng vui hay buồn chi với cơn
mưa buổi sáng nơi đường Ngự Viên, tưởng như cầm chân được ai đang dứt áo ra đi
thành người ở lại nơi đây vĩnh viễn. Chỉ chưa đầy một chút quay lưng ra áo, nắng
đã lên, lấp lánh ngoài sân, quý giá như vàng ngọc, mời gọi ra ngõ, rủ nhau đem
áo ra phơi ngoài dậu, thúc dục kẻ hành nhân rảo bước...
Và cứ thế những ngày qua đi, không vội mà như có tiếng dục
giã của thời gian đang nhuộm lần sắc nhớ...
Tôi đã về Huế hơn một lần mang theo ý niệm trung thành tuyệt
đối với những bóng hình ngày cũ, với Huế ngày xưa, với nỗi nhớ nhung mùa thu cũ
và với tôi hôm nay như những gì "xưa và nay“ không thể lay chuyển, đổi thay.
Tôi đã muốn đi tìm một vầng trăng Trung Thu thật tròn thật
sáng thật trong nơi đồi Vọng Cảnh, như một "vầng trăng từ độ“... mãi hoài
là một vầng trăng "đêm đêm bến cũ“, nhưng thường được những cơn mưa tháng tám bất
chợt làm ướt áo đợi chờ. Trăng thường không lên như nắng gió trong ngày
đã hẹn, cứ để cho người háo hức những mong ước thần tiên của thời thơ ấu, để rồi
đùng đùng sấm chớp, cơn mưa từ sầm sập đến, rửa sạch mọi ảo ảnh chờ mong, dồn
nén nỗi thất vọng vào trong giấc ngủ. Thế nhưng có những khoảnh khắc không chờ
không đợi trăng lại về... trong ngần và sâu thẳm như đôi mắt người xưa!
Tôi đã muốn tìm lại "Thu vàng" khi trở về nơi đây để
"nhặt lá vàng rơi“ như một thời đã hát, nhưng ngỡ ngàng nhận ra mùa thu
nơi đây không vàng mà xanh mướt lá cây như màu ngọc thạch nằm trong giếng nước
sâu của Trọng Thủy. Ðể nhận chân hơn một lần "tiếng thu xào xạc“ với
"nai vàng“, với "lá vàng khô" thời trước chỉ là âm vang "màu
thời gian“ điểm xuyết cho "mùa thu xanh“ của Huế thêm một chút bâng quơ huyền
thoại, thêm một lần vu vơ cho những tâm hồn nhạy cảm thuộc lứa tuổi hai mươi.
Ai có về Huế trong buổi giao mùa mới thấy được màu thu xanh của Huế nơi những
cây bàng, cây khế, cây me, cây phượng, cây chuối, cây muối, cây sầu đông, lá cứ
xanh mãi một màu hồ thủy, "lá không vàng lá không rụng, lá lại thêm xanh“... ấy
là mùa thu mới về...
Tôi đã muốn tìm về dòng sông Hương với "chiều tím“ thẳm sâu,
ghi khắc mối tình sông núi thủy chung, khi đứng từ cầu Trường Tiền nhìn lên nẻo
sông xa vắng in bóng núi im lìm. Con sông mênh mang lưu luyến ánh mặt trời đang
chìm dần sau bóng núi bỗng trở thành "lỡ làng nước đục bụi trong“, hắt hiu "bến
Tầm Dương... đưa khách“, vội vàng phấn son, rộn ràng ca kỷ... Màu tím của sông,
chút lòng trung kiên vĩnh viễn của Huế, phôi pha như một giấc mộng cố nhân, mỏng
manh như một thoáng hơi sương thu, chỉ còn lãng đãng trong hoài niệm và đợi chờ...
Những khi nắng lên, những khi mưa về bất chợt, Huế vào thu đã
không dành cho tôi một ý niệm, một hình ảnh cố định nào đề con tim chiều theo một
nhịp. Buổi giao mùa của Huế cứ giăng mắc những mảng trời vô định, vần vũ những
đám mây lang thang như một thứ thiên la địa võng bao phủ lấy tâm hồn, nhận chìm
con tim xuống một vùng vực thẳm mơ hồ nào đó, mất hút nẻo đi về, và lũ giác
quan như những kẻ mù, sờ soạng trong không gian vô bờ của gió, của nắng, của
mưa, của trăng, của sương, của mây, bỗng trở thành nhạy cảm đến mức tinh vi
trong sự lắng nghe âm vang của tiếng mùa nơi từng giọt mưa rơi, nơi từng rung động
của lá, nơi từng câm nín của ánh trăng... nơi từng bước chuyển trong muôn
ngàn nẻo vô thường của Huế đầu thu.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét