Trắng muốt, nhỏ nhoi, e ấp, hoa ngọc lan tự nép mình trong
vòm là xanh nhưng vẫn không giấu nổi mùi hương thơm ngát lan tỏa. Không phải ngẫu
nhiên mà người ta thường ví hoa với người đẹp và thường đoán tính cách của con
người từ sở thích các loài hoa. Người yêu hoa ngọc lan phải là người có tâm hồn
thanh cao, lối sống giản dị và biết cảm nhận cái đẹp tinh tế lắm.
Trời sinh ra loài hoa này và đặt cho nó một cái tên rất đẹp.
Ngọc Lan hẳn đã gửi gắm một niềm yêu quý. Cha mẹ sinh ra con cái chọn tên các
loài hoa đặt: "những hồng, những cúc, những lan, những mai, những huệ trần
gian nao lòng". Mỗi đứa con là một bông hoa mang vẻ riêng, hoa ngọc lan
là sự dịu dàng kín đáo, duyên dáng của các cô gái phương Đông. Cái hạnh phúc nhất
thượng đế ban cho con người là được sống và thưởng thức những mùi hương hoa
thiên nhiên. Đi vào các làng hoa Hà Nội ta như lạc vào mê cung của các mùi
hương: quyến rũ của hoa hồng, ngan ngát của hoa huệ, nồng nàn của hoa cúc, kiêu
hãnh của đóa trà mi. Hương Ngọc Lan vẫn không lẫn vào rừng hương ấy. Ngọc Lan
có một mùi hương riêng biệt, là thứ hoa để cảm nhận chứ không phải đưa lên mũi
ngửi. Mùi hương ấy thoang thoảng mà rất sâu cho ta cảm giác mát lạnh và dễ chịu,
khoan khoái, mùi hương không dễ lãng quên và nhầm lẫn. Những người khó tính nhất
trong nghệ thuật thường yêu thích hương ngọc lan, nó làm hài lòng người vì nó đạt
được cả ba tiêu chuẩn cho một mùi hương, đó là vừa lạnh, vừa sâu, vừa bền. Mùi
hương lạnh khiến ta quên những bức bối mùa hè. Mùi hương sâu làm ta khó quên.
Hương bền thì thoang thoảng nhưng thơm lâu dài quanh ta mãi mãi. Để trong phòng
vài bông hoa ngọc lan, hương thơm lan tỏa khắp, cả đến khi hoa úa ra rồi ta vẫn
cảm thấy như hương thơm vẫn còn đâu đây...
Trên những nẻo đường Hà Nội ngày nay có biết bao người bán
hoa ngọc lan, bán rong hoặc đứng ở lề đường. Những bông hoa ngọc lan trắng muốt
nổi lên trên màu xanh của lá, cành cắt khéo léo bằng đôi tay người bán hoa.
Trông bông hoa đã rời khỏi cây, được ghép vào cành giả mà vẫn đầy sức sống. Đi
qua đường Kim Liên, Chùa Bộc, nhất là đường Thanh niên vào những buổi chiều muộn,
mùi ngọc lan theo gió như níu chân người qua đường. Ta không thể hững hờ đi qua
cho đành để dừng lại mua một cành hoa cho vào giỏ xe hoặc túi xách, mang trên
mình một mùi hương thiên nhiên nhẹ nhàng, thoang thoảng suốt cả chặng đường về
nhà. Mùi hương vẫn quấn quít trong nhà và cho ta một giấc ngủ ngon với giấc mơ
đẹp. Thời trước Hà Nội đã từng nổi tiếng bởi những gánh hoa của các cô gái làng
hoa Ngọc Hà. Thời nay, nét đẹp ấy vẫn còn tuy có phần khác xưa. Những người bán
hoa ngọc lan rong ruổi trên đường phố thường là những người nghèo ở ngoại thành
một ngày kiếm dăm ba chục nghìn để nuôi con ăn học. Hà Nội mùa hè, tất cả các
loại hoa ưa khí hậu nhiệt đới nắng nóng đồng loạt thức dậy: Hoa bằng lăng tím
biếc, hoa phượng đỏ rực trời. Bước vào "shop hoa" ta bắt gặp cả thế
giới các loại hoa khoe màu rực rỡ, hoa nội, hoa ngoại từ khắp mọi nơi về tự hội.
Có hoa hồng Pháp, hồng Hà Lan, cúc Nhật, hoa Mimoa của Đà lạt... Ôi! Có thế giới
nào phong phú, đẹp đẽ hơn thế giới ấy. Ngọc Lan khiêm nhường nhỏ nhoi giữa muôn
vàn màu sắc trong thế giới ấy nhưng nó không hề bị quên lãng.
Những người chơi hoa sành điệu thường sưu tầm các loại hoa,
trong đó không thể thiếu một cây ngọc lan trước cổng hoặc sau nhà vừa tỏa bóng,
lại vừa có hương thơm, hoa đẹp. Tôi xin tâm sự cùng bạn câu chuyện có liên quan
đến hoa ngọc lan mà nó đã trở thành kỷ niệm của tôi và mỗi lần nhìn hoa ngọc
lan nở hay cảm thấy có mùi hương ngọc lan là tôi lại nhớ đến bùi ngùi. Ông nội
tôi trồng trước cổng một cây ngọc lan như muốn răn dạy con cháu rằng hãy sống
giản dị, khiêm tốn và thanh cao như hoa ngọc lan.
Tuổi thơ của tôi là những khi vui đùa cùng chị em xung quanh bóng mát của ngọc lan. Ngọc lan ra hoa quanh năm và khách vào nhà tôi bao giờ cũng ấn tượng nhất là hương thơm của hoa. Cây ngọc lan trước cổng đã trở thành một đặc trưng riêng của nhà tôi để phân biệt với các nhà khác trong khu phố. Ai ở xa đến hỏi thăm nhà tôi sẽ được mọi người chỉ "nhà có cây ngọc lan trước cổng kia kìa". Ông nội tôi mất đi, cây ngọc lan trút hoa trắng xuống đất nhiều và chỉ một lần duy nhất tôi thấy như vậy. Từ đó hoa ít hẳn, cây già cỗi đi nhiều mặc dù cha tôi vẫn cố gắng thay ông chăm sóc. Cho đến một đêm, cơn bão giật cấp 12 ập về thành phố. Gió rít mạnh, những cành lá tơi tả. Nằm trong nhà, đóng kín cửa lại tôi vẫn nghe tiếng mưa hòa với tiếng gió và tiếng cành cây gãy răng rắc. Sáng hôm sau, cơn bão tan, tôi tỉnh, mở toang cửa và đau đớn kêu lên: Trời ơi, Cây ngọc lan đã bị bật gốc rồi. Nó bị quật đổ xuống như một cái xác chắn ngang con đường. Tôi khóc và lượm những bông hoa cuối cùng cho vào khăn tay để mùi thơm cứ vương vấn, ám ảnh mãi trong cuộc đời.
Tuổi thơ của tôi là những khi vui đùa cùng chị em xung quanh bóng mát của ngọc lan. Ngọc lan ra hoa quanh năm và khách vào nhà tôi bao giờ cũng ấn tượng nhất là hương thơm của hoa. Cây ngọc lan trước cổng đã trở thành một đặc trưng riêng của nhà tôi để phân biệt với các nhà khác trong khu phố. Ai ở xa đến hỏi thăm nhà tôi sẽ được mọi người chỉ "nhà có cây ngọc lan trước cổng kia kìa". Ông nội tôi mất đi, cây ngọc lan trút hoa trắng xuống đất nhiều và chỉ một lần duy nhất tôi thấy như vậy. Từ đó hoa ít hẳn, cây già cỗi đi nhiều mặc dù cha tôi vẫn cố gắng thay ông chăm sóc. Cho đến một đêm, cơn bão giật cấp 12 ập về thành phố. Gió rít mạnh, những cành lá tơi tả. Nằm trong nhà, đóng kín cửa lại tôi vẫn nghe tiếng mưa hòa với tiếng gió và tiếng cành cây gãy răng rắc. Sáng hôm sau, cơn bão tan, tôi tỉnh, mở toang cửa và đau đớn kêu lên: Trời ơi, Cây ngọc lan đã bị bật gốc rồi. Nó bị quật đổ xuống như một cái xác chắn ngang con đường. Tôi khóc và lượm những bông hoa cuối cùng cho vào khăn tay để mùi thơm cứ vương vấn, ám ảnh mãi trong cuộc đời.
Lại nhớ tuổi học trò, tôi yêu hoa ngọc lan vô cùng. Thứ hoa
đó cũng không kiêu sa đắt đỏ như nhiều loài hoa khác cho nên mặc dù túi tiền ít
ỏi, tôi cũng có thể đáp ứng sở thích của mình. Ở cổng trường tôi hồi đó có một
bà cụ lưng còng ngày ngày bưng rổ hoa đi dọc hành lang cả bốn tầng để bán cho học
trò. Một bông hoa chỉ có 200 đồng, có khi bà cho không. Số tiền thu được cũng
chẳng bõ công hái hoa và mệt nhọc leo lẹn cả bốn tầng. Nhưng cụ yêu hoa ngọc
lan và lũ học trò nghèo cũng có sở thích giản dị ấy. Cụ không muốn để những
bông hoa rơi xuống sân rồi quét đi, lãng phí một cái đẹp trong thiên nhiên. Bà
cụ cô đơn ấy cuộc đời cũng trầm tư như ngọc lan. Ngày nào đi học không thấy cụ
đến chúng tôi lại áy náy "hay là cụ ốm rồi?". Khi cảm nhận được mùi
hương quen thuộc thoảng đến thì đúng là cụ rồi, hương thơm đến trước cả con người.
Nhiều năm không trở lại trường, bỗng một hôm tôi gặp lại bạn
cũ, nhắc đến chuyện xưa, bạn tôi dưng dưng nước mắt: "bà cụ bán hoa ngọc
lan ở trường mình ngày xưa mất rồi!". Tôi chợt se lòng. Một cuộc đời đi
qua để lại một mùi hương thơm nơi lớp học, trong tâm trí của tuổi học trò. Một
cuộc đời giản dị, nghèo túng mà thanh bạch đáng trân trọng biết bao! Chúng tôi
tự nhủ rằng: mình đã làm được điều gì để gửi chút hương cho cuộc đời, cho thế hệ
mai sau? và lặng lẽ cúi đầu trướng hương hoa ngọc lan.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét