Chủ Nhật, 26 tháng 9, 2021
Quá giang
Muôn đạp xe về nhà, chiếc xe xích lô bỗng chốc trở nên nặng nề,
hắn có cảm tưởng như có một bà thật mập lại chất đầy hàng hóa đang ngồi ngất
ngưởng trên xe của hắn. Hắn tưởng thế, nhưng thật ra chẳng có ai và cũng chẳng
có gì trên xe của hắn cả, chỉ vì hắn đã mệt thôi! Có điều hắn không ngờ hắn lại
yếu đến thế!
Mệt, nghề đạp xích lô thì ít khi hắn được khoẻ, đành rồi, nghề lao lực mà.
Nhưng cũng tại hắn ham hố quá mà thành ra như vậy.
Từ khi lập gia đình, Cúc chăm chỉ hơn xưa. Bây giờ nàng tự tay nấu ăn, giặt giũ, quét tước chung quanh nhà. Chẳng những thế Cúc còn cuốc đất trồng thêm một số rau cải, rau thơm. Công việc này Cúc cốt làm cho vui, và cũng là cách tập tành, ép mình vào trong khuôn khổ mà trước đây đã có thời nàng phá bỏ.
Nhưng bản thân Cúc lại có một mối lo ngại nhen nhúm ở trong lòng. Một mai, nếu
gặp người thanh niên khác, bảnh bao hơn, tán tỉnh hay hơn, thì liệu nàng có giữ
mãi được lòng chung thủy muộn màng với Muôn hay không. Nàng cũng không thực sự
biết mình, khi điều đó chưa xảy ra.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét