Đọc thơ Huỳnh Thúy Kiều
"Giấu anh vào cỏ xanh"
Đọc thơ là một sự phiêu
lưu trong sự đổi mới, một hành vi sang tạo, sự khởi thủy miên
viễn, tái sinh sự ngạc nhiên. Khỏi thủy không chỉ là một hành động - Edward
Said viết - nó cũng là cái tâm cảnh, một loại công tác, một thái độ,
một ý thức.
(Reading poetry is
an adventure in renewal, a creative act, a perpetual beginning, a rebirth of
wonder. Beginning is not only a kind of action – Edward Said writes – it is
also a frame of mind, a kind of work, an attitude, a consciousness}.
“Giấu anh vào cỏ xanh” đã được Nhị Ka viết một
bài nhận xét với thái độ dè dặt và thận trọng, nên Ka Đại, hay Đại Ka (gọi tắt
K.Đ) phải viết thêm bài này, với bản chất và thái độ của một người vốn chẳng
coi ai ra gì, dù già trẻ hay lớn bé, dân dã hay chức tước, nên cứ nói ngay nói
thẳng, mất lòng thì chịu.
Đồng ý với
Nhị Ka là tập
thơ chia ra làm hai phần, từ bài 1 đến bài 16, cứ coi là phần thứ nhất,
bỏ đi không nói đến. Vì nó đụng chạm đến những điều
kị húy của riêng chúng tôi hay nhóm Bông Giấy cũng được, một là đất nước thái
bình hơn 30 năm rồi nên không nhắc đến chiến chinh nữa. Hai là huyền
thoại Lạc Long Quân - Âu Cơ chẳng hay ho gì nên vứt
đi, chuyện con người đẻ trứng là súc vật, nở trăm con không bao lâu ông bà chia
tay, bà dẫn 50 lên non, ông đưa 50 xuống biển. Có gia đình nào sống hạnh phúc
mà lại chia ly, vậy thì trước khi chia tay nhau đã xảy ra bao nhiêu chuyện hục
hặc, đấm đá, chưởi bới… Sự kiện đó đã để lại cho dân tộc và đất nước bao chua
cay, chia rẻ, đố kỵ…;nên mỗi khi có người nhắc đến con rồng cháu tiên là một sự
sỉ nhục chứ chẳng hay ho gì, là kẻ thức giả nên biết điều đó. Có thể Ca Đại nói
bậy, thì đó cũng là dĩ nhiên vì bản chất nó hay nói bậy nên ai muốn nghe thì
nghe không thì thôi chứ không có tranh luận ở đây. Bây giờ hãy trở lại
với thơ trong phần hai là từ bài thứ 17 trở đi, là bài “ Giấu anh vào
cỏ xanh”, cũng là nhan đề của tập thơ. Nhị Ka cũng đã nhẹ nhàng liên
hệ với những câu thơ trong truyện Kiều. Nhưng tôi thì phải xét kĩ những câu thơ
trong bài này trước khi phân tích những câu thơ khác của HTK.
Tên người
vốn có liên hệ đến cả cuộc đời, nên không trách Thúy Kiều hay nói
đến cỏ xanh, thì thúy là màu xanh biếc ở lông đuôi
của loài chim bói cá, hơn nữa dân ở nông
thôn như gắn liền với cây cỏ xanh. Nhưng giấu người yêu trong mùa xanh của cỏ,
chờ đến chín
mọng một mai sau, thì còn dùng được vào đâu . Nhìn chung giấu
trong cỏ rồi giấu với mưa bay, chắc con người đã thành đồ vật bỏ túi, nên giấu
được trong lần tay áo, dẫu có thành búp bê vẫn là con người thu gọn với phép
màu là nó sinh từ trứng cũng được đi, nhưng đến khi giấu vào tóc, có sợi chẻ
hai, trói lang thang trong từng khoảnh khắc, nhớ mùi thơm mà biết lối tìm về, ý
tưởng và hình ảnh khá hay, nhưng con người thành con chí rồi, và cuối cùng là
giấu anh vào đất là chôn thể xác sao. Nhưng phân tích thơ theo lý tính là giết
chết thơ, không còn thơ nữa mà thơ là phi lý tính, thơ là tiếng nói của nội
tâm, tiếng nói của tình cảm. Thế giới của thi ca là thế giới thần bí, phi thuần
lý, phi thực tế, thuộc về sự thô lậu của thần thoại. Người ta có thể định nghĩa
trái lại, thi ca như là lý trí cao cả, mà lý trí cộng đồng không có khả năng. Cái
giá trị đặc biệt của nó, với tính cách là công cụ nhận thức chính xác sinh ra
điều nó sáng tạo như trong bầu trời riêng biệt, trong kích thước của sự vật
không có lý lẽ suy luận; hoạt động của thi ca từ chối và hỗn hợp cái vô lý tính
của lý tính con người mà nó tin đó là sở hữu cái bản chất của sự vật. Cho nên
hình ảnh người yêu biến dạng thành đủ thứ có thể giấu được, để :
Khi
buồn có bận ngóng trông
Ngước mắt nhìn
đâu cũng dông bão
Bừng
lên vệt sáng chân trời
Có điều
làm tôi vô cùng ngạc nhiên, là ở cái xứ Đất Mũi cùng tận xa xôi, tôi
cũng chưa đến bao giờ, nghe đâu muỗi và đỉa là nhiều không chê, mà sao lại có
được một nhà thơ nữ thuộc thế hệ gần 8X khá xuất sắc. Ngay ở phần một trong tập
thơ, tôi chê không muốn nhắc tới, nhưng khi bất
chợt đọc hai câu trong bài “ Đi tìm dấu cỏ” cũng
phải giật mình:
Nắng hoang dã đựng
trời xanh quẫy gió
Đêm
trên cành rằm non rơi xuống vỡ ấu thơ
Câu thơ đã được xây dựng với
những hình ảnh quá đẹp và cầu kỳ, không phải ai cũng làm được và hiểu được.
Trong ánh nắng hoang dã của đồng quê mộc mạc chứa đựng cả một bầu trời xanh,
với những ngọn gió làm chao đảo vạn vật. Đêm nằm trên cành rằm là phải nhớ đến
câu thơ của Hàn Mặc Tử “ Trăng nằm sóng soải trên cành liễu, đợi gió
đông về để lả lơi…”
Non rơi xuống là non
dại tự mình gây cho mình hay hoàn cảnh đẩy đưa đã gây ra sự đổ vỡ
tuổi thơ. Nhưng đổ vỡ này là đổ vỡ đi tìm dấu cỏ, đi dự hội Đạp Thanh. Nên
không lạ, suốt cả phần hai trong tập thơ, chỉ một chữ “NHỚ’ là bao
trùm hết. Giấu anh vào cỏ xanh cũng chỉ
vì nhớ mà thôi, tiếp theo “
Đêm Sàigòn nằm nghe tiếng nhớ, Mắt mùa đông,
Đông đang về gõ cửa ,v..v… Tài tình là đủ các thứ nhớ, mỗi
cái nhớ đều khác nhau, tôi mơ màng rằng HTK có thể viết đến hàng trăm nỗi nhớ.
Tôi không hề quen biết nhà thơ nữ Cà Mau này, nên không biết đã học thơ ở đâu,
chịu ảnh hưởng thơ ai, trình độ học vấn ra sao, hay tự thiên phú, mà viết được
những câu thơ tuyệt vời :
Chiều rải vàng mang nhạt nắng
đi qua
Sao dốc
nhớ bỏ miền thương trầm lặng?
( Ngày không anh )
Ngày tháng rộng dài ướp hy vọng
vào hương khuya thầm kín
Réo an
lành khép cho trọn cuộc bể dâu
( Đêm Sàigòn nằm nghe tiếng nhớ )
Xé lòng
câu thơ chào đời trước dông bão
Gò ngực
hoang gọi đêm đông ửng hồng tháng chạp
( Mắt mùa đông )
Tôi chỉ
trích một đôi câu tiêu biểu, cái tuyệt vời ở đây trước tiên là sự cô đọng hàm
súc với những hình ảnh đẹp : Chiều rải vàng , thật ra là
ánh nắng vàng của trời chiều như trải ra, như mang màu vàng đi qua;
nhưng do tác giả bố trí sắp đặt các từ trong câu làm cho nó có một ý nghĩa mới,
để bùng nổ cái điều mà vũ trụ chối từ diễn tả bằng ngôn ngữ minh bạch.
Chiều ở đây không còn cái thông dụng của chiều thiên nhiên, mà nó đã thành chủ
từ chủ thể, mỗi độc giả có quyền tái sáng tạo theo quan điểm của mình. Theo tôi
thì Chiều ở
đây chính là hình ảnh của tác giả, tự thấy cuộc đời của mình cũng đã ngả về
chiều, mang nhạt nắng đi qua là hình ảnh của một thân phận cô đơn
lạnh lẽo. Sao dốc nhớ bỏ miền thương trầm lặng? Muốn
lãnh hội được ý nghĩa câu này thì phải ý thức rằng “ ngôn ngữ của
thi ca là ngôn ngữ của ráp nối”, nó thuộc về kiếp sống phù du mà lại mơ tưởng
những hình thức vĩnh hằng, ca tụng những vẻ đẹp ảo bí và cái
cá thể sâu xa, bằng cách
khơi dậy sự im lặng và thương xót cho sự lầm lẫn. Đặt mọi vật trong sự liên hệ,
nó chống lại sự chia cách, kết hợp bằng công việc của những phù hiệu hiện diện
thay thế cho sự vắng mặt, sự vĩnh cửu và nhất thời, nó sáng chế ra một không
gian ca tụng, ở đó có thể xen vào sự kêu ca phàn nàn (lời của J. Michel Maulpoix, thấy
rất thích hợp cho sự diễn tả ý thơ, nên KĐ dịch ra mượn dụng), Sao bên dốc hố
nhớ thương sâu xa phải giấu đi trong trầm lặng như cố tình xóa bỏ, như chưa có
đợi chờ. Mà rồi có xóa bỏ được đâu, vì:
“Bốn mùa thổi vào em thông thốc
gió
…….
Ngày không anh
Em giặt
giũ nỗi buồn
Trắng
tinh phiền muộn
Phơi
vào đêm phần phật bão dông
Đúng là trong thái độ im lặng
tìm một ngôn ngữ, một hình ảnh để diễn tả, hình ảnh giặt giũ nỗi buồn, hết
phiền muộn thành trắng tinh, phơi vào đêm phần phật bão dông, cố
giấu vẫn như hiển hiện những sự đay nghiến giày vò… Vậy phiền muộn có trắng
tinh không, hay mãi mãi….
Tính hàm súc là câu thơ ít lời
mà nhiều hình ảnh, lắm ý tứ. Thơ đúng nghĩa là hình ảnh, là ẩn dụ kín đáo, chính
đó là sức hấp dẫn, là cái ma lực của tác phẩm. Những câu tiêu biểu của HTK vừa
trích dẫn ở trên vô cùng kín đáo, xin nhắc lại :
Xé lòng
câu thơ chào đời trước dông bão
Gò ngực
hoang gọi đêm đông ửng hồng tháng chạp
Câu thơ này là câu thơ mộc mạc
đến tận cùng xé lòng viết cho anh, nó hồn nhiên ngây ngô như giây phút em chào
đời trước dông bão - dông bão này khác với dông bão của đay nghiền dằn
vặt mà là đầy tai ương của cuộc đời. Gò ngực hoang là ôm ngực
hoang dại, tức tối đau khổ thất vọng, cất tiếng kêu gọi trong đêm đông là hình
ảnh kêu gọi trong sự cô đơn lạnh lẽo, tuy nhiên vẫn đầy hi vọng vì là đêm đông
của tháng chạp, phía chân trời xa chắc chắn có ánh bình minh ửng hồng.
HTK, theo tôi còn có một tài
đặc biệt, là biết vận dụng những động từ như trong hai câu nêu trên :
Ngày tháng rộng dài ướp hi vọng
vào hương khuya thầm kín
Réo an
lành khép cho trọn cuộc bể dâu.
( Đêm Sàigòn nằm nghe tiếng nhớ )
Mưa
tưới chiều vội vã
Bến
ngây ngô giọt nước đậu cánh buồm
…
Thân trần
trụi tiễn heo may vào khuya trở rét
( Mắt mùa đông )
Những động từ ướp, réo,
khép, tưới, đậu, tiễn, vv…có tác dụng như là những nhãn tự làm
cho hình ảnh trong thơ vô cùng sống động . Hay những câu như :
Ngực phù sa đẫm hương bùn anh
cứ nhấm nháp từng nhịp đập
Và em
sẽ chẳng đi lạc con đường trăng khuyết tới hừng đông
( Không đề cho anh )
Và nhà thơ trước hết là người
thợ ngôn từ, người thực hiện, tạo hình ngôn ngữ (The poet is first of all a
language worker, a marker, a shaper of language.)Bài thơ là một hành vi vượt ra
ngoài ngữ nghĩa ngôn từ, bởi vì những gì đang được nói đến luôn luôn tách ra
khỏi cái cách mà nó đang nói. The poem is an act beyond paraphrase, because
what is being said is always inseparable from the way it is being said. (Edward Hirsch). Nôm na là ý tại ngôn ngoại. HTK chỉ cần trau luyện
thêm cái thủ pháp “vị ngoại vi“ hay “huyền ngoại huyền”
tức là cái dư âm dư vị ở phía sau bài thơ là thơ của Đất Mũi sẽ toàn bích.
28/7/2010 Khổng Đức
28/7/2010

.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét