Quê hương đất nước con người
Vàm Cỏ Đông
"Hỏa hồng Nhật Tảo"Mô hình chiến hạm
L'Espérance ở phim trường
"Bao giờ người Tây nhổ
hết cỏ nước Nam, thì mới hết người Nam đánh Tây". Câu nói lịch sử bất hủ nầy của Nguyễn Trung Trực, ngày nay đã được toàn
thể nhân dân ta trân trọng xem như là di sản của một thông điệp thiêng
liêng bất khuất vẫn hãy còn có mang ý nghĩa giá trị tinh thần sắt đá của
bậc tiền nhân muốn nhắn gởi trực tiếp lưu lại về sau cho những kẻ cầm đầu của
đoàn quân hung hăng xâm lược bá quyền, man rợ. Và đồng thời, cũng để nhằm mục
đích cảnh giác trách nhiệm của người con Việt hãy sẵn sàng "Ra đi
vì nước Việt".... Những con sông lịch sử hùng tráng này của dân tộc từ lâu đều
đã thủy chung hòa quyện, chảy thấm vào mảnh đất ngàn đời của tổ tiên ta, có
dòng thủy lưu đổ ra biển Đông mang theo tinh thần hào khí oai hùng của người
dân Việt để hòa tan vào đại dương tận đến lằn ranh lãnh hải của nước nhà từng
đã được sự công nhận quốc tế trong công pháp quốc tế phân định rõ ràng về quyền
chủ quyền và quyền tài phán của mỗi quốc gia dân tộc (B). Bao gồm luôn cả hai
quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, vốn là một thực thể địa lý lịch sử từ ngàn xưa
không thể tách rời của đất nước Việt Nam ta, mà ngày nay, nó đã bị bá quyền
Trung Quốc ngang nhiên xua quân chiếm đoạt.
Ngày xưa ở quê tôi mỗi khi nói
đến làng mình, thì người ta thường hay ngước mặt lên trời đưa tay lên chỉ về
phía những cây đại thụ cao ngất để hãnh diện khoe rằng đó là bức họa đơn
sơ đặc biệt nổi bật về xóm vắng.Tôi vốn không có duyên may sống ở trong lòng đất làng ta suốt thời
trai trẻ cho nên sự nghiệp cuộc đời đều được khởi đầu từ ở phương xa, và cũng
vì thế mà tâm hồn của trái tim tôi đôi khi phải bị xé ra từng mảnh nhỏ. Thực
tình mà nói, có dịp đi xa khắp mọi miền đất nước thì người ta mới có thể công bằng
cảm nhận được thế nào là tình yêu trong xã hội cộng đồng. Giữa năm mươi bốn sắc
tộc tự bao đời thương yêu đùm bọc, sống hài hòa cùng nhau trên dãy đất tựa mình
vào núi non và bể cả, thì chắc chắn có rất ít người may mắn để hội nhập, hòa
mình (dù là du lịch) vào trong hết thảy cộng đồng xã hội nầy.Do vậy, mà tôi có những ý kiến chủ quan là trong kiếp phù sinh của
mỗi người sống trong bất cứ hoàn cảnh nào thì cũng đều do định mạng lựa chọn
cho mình. Tuy nhiên, cho dù ngay cả trên những quê hương kế tiếp, nhưng tôi
cũng vẫn đã có nhiều dịp lưu trữ các chứng từ về tình trạng tâm lý nảy sinh từ
tình yêu thương làng mạc địa phương đã phù hộ cho mình được may mắn đoạt thành
sở nguyện.Nắm đất thiêng quê tôiĐất thiêng
quê tôi cũng chỉ
là những máu mủ thịt da của nhịp thở, sức sống của hồn thiêng dân tộc không
mang tính đa dạng nào khác biệt. Hơn thế nữa, lịch sử khẩn hoang dinh điền
trong thời quá khứ thì người dân làng lại còn giữ được có những dấu ấn của hàng
gót chân thuộc thành phần thế hệ tiên phuông, từng trải qua bao gian truân để
mở đường khai lối cho vườn tược, ruộng đồng tốt tươi màu mỡ hôm nay. Do vậy, từ
cuộc hành trình đào ao, vét giếng, cuốc mở luống cày bên cạnh các loại vũ khí
thô sơ đề phòng thú dữ, người dân xưa còn phải nhọc nhằn vất vả với đôi tay,
bàn chân dẽo dai chịu đựng biết bao nhiêu là khổ nhọc. Đó chính là hình ảnh của
những mảnh đời chơn chất trong hòa bình, và được thể hiện qua các công việc tay
làm hàm nhai trong hoàn cảnh xã hội lúc bấy giờ. Ngày nay hồi tưởng lại thời
gian hơn nửa đoạn đời người, tôi muốn thành tâm chia sẻ đôi điều thú vị cùng
quý đồng hương và các bạn độc giả thân mến xa gần về những mẩu chuyện từng đã
có xảy ra ngay trên cả quê tôi.Và những trường
hợp ấn tượng khó phai mờ này, tôi gọi cho nó có một cái tên vui là các dị hình
trong ký ức.Thực vậy, trước
hết tôi xin nói đến quy luật vô thường làm thay đổi liên tục cả hoàn cảnh không
gian trong xã hội sinh tồn. Vì thế mà dân gian thường hay dùng cụm từ mộc mạc
bình dân để nói lên mọi quyền hành, địa vị của con người đều đã bị xáo trộn,
thăng trầm như khi lên voi xuống chó, cha làm quan con lầm than, không
ai giàu ba họ chẳng ai khó ba đời v.v... Do vậy, thế hệ nào nhân chứng
nấy, hơn thế nữa, hồi ức không phải là những chứng từ có giá trị khoa học cho
nên dễ có bị sai lầm về suy luận. Nhưng với tinh thần nghiêm túc, chúng tôi đã
làm hết sức mình khi tìm về những kỷ niệm của cục đất quê hương trong trí nhớ,
và hy vọng mọi tình tiết mà mình đã viết ra không khác gì đã có xảy ra bên
ngoài thực tế thuộc về quá khứ. Bạn từ đâu
đến là một câu hỏi, một thể nghi vấn gối đầu
đã làm trăn trở tâm hồn cho hàng biết bao người sống lưu lạc xa cách quê hương
khi chạnh lòng nhớ về cố quốc, có nơi chôn nhau cắt rún của mình. Và trong
những lúc mơ màng như thiếp, bạn sẽ nhớ đến hình ảnh nào đầu tiên... có thể là
gia phả tổ tiên, dòng tộc, ngôi từ đường, hiên nhà cũ, mái trường xưa, đình
chùa miếu vũ, chợ búa, bầu bạn xóm làng v.v... Dĩ nhiên, trường hợp của chính tôi
cũng không có gì khác hơn bạn cả, có khác chăng là do bởi những dấu ấn kỷ niệm
khó quên còn giữ mãi ở trong lòng. Đó là những tâm hồn son trẻ hồn nhiên, chơn
chất tình tự của xóm làng quyện lấy ảnh hưởng đồng hương trong những dịp lễ
hội, thể thao, văn nghệ, giải trí miệt vườn.Tuy nhiên, bên
cạnh những sinh hoạt cộng đồng xã hội thôn ấp đó, mảnh đất của chúng ta lại còn
có thêm nhiều nét chấm phá ngoại lệ do nhu cầu sinh kế của người dân mà hợp
thành hoạt cảnh sinh động của quê mình. Hẳn bạn đồng hương nào còn nhớ về địa
hình, địa vật của quê ta từ hơn nửa đoạn đời người thì chắc không sao quên được
màu xanh thiên nhiên trên nền trời bị án ngữ sau tấm màn che của tán cây cao
bóng mát. Và đó chính là những hình ảnh của rặng trâm bầu, dãy cây bàng, hàng
tre trúc ngút ngàn, đặc biệt là hình thù của các loại cây da, thị, gõ mọc ven
bờ sông Vàm Cỏ Đông cao vút vươn mình lên tận không trung như
muốn chế ngự cả thiên nhiên!Nắng đổ trên
cành lá Che mát rợp làng taBao kỷ niệm quê nhàCây đại thụCảm động biết bao mỗi khi biết được ai kia vô tình nhắc nhở gợi
lại cho mình về những kỷ niệm êm đềm của quê nghèo nơi xóm vắng sống với thuở
tuổi mộng mơ trong giấc ngủ hòa bình. Tuy nhiên, trước hết tôi cũng xin mạn
phép nghiêng mình tưởng nhớ đến những vị thầy khả kính đầu tiên của tuổi học
trò đã tận tụy khai tâm từ lúc vỡ lòng, và gieo vào lòng tôi những ý thức hồn
nhiên về ý nghĩa của nắm đất quê hương. Do vậy, cho dù từ ở phương xa nhưng hễ
khi nào có dịp thả hồn trở về viếng thăm làng cũ, thì hình ảnh đập ra ngay
trước mắt của tôi lúc nào cũng vẫn lại là những hoạt cảnh đậm màu như không bao
giờ có sự chia ly nào đó.Thực vậy, dưới bóng trăng soi trên sóng nước ruộng đồng mờ ảo, dịu
dàng, tỏa ra màu sáng nhạt vàng nhìn thấy gót chân tôi thoăn thoắt ra tận bờ ao
để nghe tim mình thổn thức khi trực diện trước bóng cũ tình quê. Nước sông
khuya tiếp tục dâng tràn lên mí cỏ, cạnh bên là những nấm mồ mà ban ngày thỉnh
thoảng thường có những luồng khói nhang tiếp dẫn hương linh của vong hồn dòng
tộc gia đình, của xóm làng đầu thôn, cuối ấp.Tôi đứng lặng người trong không gian tĩnh mịch, lá cây bàng già úa
đọng sương nặng hạt rơi rớt nhẹ nhàng theo từng cơn của ngọn gió lùa. Nhìn
những cây bàng cổ thụ còn sót lại thưa thớt ở cánh đồng, tôi liên tưởng đến
ngày xưa ở nơi nầy chắc là có một cái trảng lớn lắm đến nổi có thể được gọi là
cái nôi để sinh sôi nẩy nở ra loại giống cây nầy. Vì thế, cho nên người xưa
thường hay quen đặt tên cho địa danh theo trực giác của mình. Còn trúc tre thì
khỏi phải nói, cây nào cây nấy vươn mình cao ngất nghểu, mọc um tùm, nhà nhà
đều có, hai bên đường xe nào cũng là từng dãy tiếp dãy của lũy tre, khóm trúc
xanh tươi. Ngày xưa, tiền thân dung mạo của xóm làng hầu hết đều được thành
hình kiến tạo bằng tre đất, chen lẫn vào bức họa đồng quê đó là những cây da,
cây thị, cây gõ to bự phải mấy người ôm mới giáp vòng.Sống chung nhau trong một cộng đồng chơn chất, người dân quê tôi
mỗi khi giao tiếp, liên hệ với nhau thì bằng cả một tấm lòng có trái tim nghĩa
tình làng xóm, tối lửa tắt đèn. Về phương diện xã hội nhân văn cũng vậy, ngoài
tinh thần yêu nước, tôn sư, trọng đạo thì sự học hỏi tiếp cận
văn minh làng tôi chỉ có tiến chứ không có đi lùi vì hầu hết đều là những di
dân có tinh thần khai phá để sinh tồn. Ngày nay, tuy sử liệu nói không được
nhiều về trường hợp tận trung báo quốc của vị khai quốc công thần (Tiền quân
Nguyễn Huỳnh Đức) trên con đường chinh phục tiến về miền đất phương
Nam. Nhưng không vì thế mà làm cho tâm hồn của người dân quê tôi mất đi bao
niềm tự hào, tôn kính về sự nghiệp vẻ vang còn để lại của người xưa. Tuy nhiên,
vì các thế hệ di dân cao tuổi trải qua ở lãnh địa này đều là những thành phần
xuất phát từ ở chốn ruộng rừng nghèo khổ đi tìm mảnh đất sinh tồn. Cho nên, lúc
bấy giờ, đối với họ chỉ có những khái niệm phai mờ về lịch sử khẩn hoang lập
ấp. Và chỉ sau khi một hai thế hệ vất vả lót đường hi sinh nằm xuống, thì các
hàng hậu duệ mới có được giờ phút thảnh thơi để hồi tưởng lại công đức của các
bậc tiền nhân.Tôi rất tiếc rằng khi mình còn nhỏ không mấy khi biết lưu tâm về
những loại văn hóa miệt vườn, chỉ sinh sôi nẩy nở tùy theo phong thủy đặc trưng
của mỗi địa phương. Đó chính là những thổ âm, thổ ngữ quê rặt, những câu thơ,
hò vè chơn chất chứa chan thắm đượm hình ảnh thật thà có sao nói vậy cho qua
câu chuyện! Tôi nhớ rành rành ông Tám, bà Bảy, cậu Hai, cô Ba có tác phong mỗi
người một vẻ nhưng cuối cùng tất cả đều gặp nhau ở trong một tình yêu cục đất
quê hương. Nhưng khi nhắc đến đất, thì chúng ta cũng không sao quên được nước.
Vì nước chính là máu của đất, nước đã xâm nhập vào từng tế bào của đất tạo nên
phong thủy vùng miền, tạo nên con người của đất nước ngàn năm văn vật. Và là
những thực thể liên hợp không thể tách rời, để cùng mãi mãi nguyện thề thủy
chung nghìn đời hòa quyện lấy nhau như bóng với hình.Nước ở quê tôi, đây chính là dòng thủy lưu êm ả của con sông Vàm Cỏ Đông.
Và nói cường điệu cho oai, thì nền văn minh miền quê tôi phát
sinh ra được trước hết thuở khi xưa cũng phải nhờ vào phương tiện giao thông
thiên nhiên do của trời cho này. Tuy nhiên, theo lịch sử của thời gian thì hình
ảnh ở ven bờ đã có rất nhiều thay đổi, kể cả lòng đất dưới đáy sông cũng vậy.
Từ lâu, đã có rất nhiều nhà nghiên cứu trình bày khác nhau qua các bài viết
về ’Vàm Cỏ Đông ký sự" mô tả cuộc sống trên dòng nước,
dưới trăng sao. Và thực tế, là nói về bước chân của các thành phần di dân lập
nghiệp từ ở miền Trung hồi thế kỷ thứ 17, thì cũng có những toán người lẻ tẻ đi
ngược dòng sông dần theo bằng thủy lộ này.Lục bình và các phiêu lưu
thảo trôi nổitrên sông Vàm Cỏ ĐôngNhân dịp nói
thoáng qua về lịch sử của con sông quê tôi, thì tác giả cũng không quên nhớ lại
ý nghĩa giá trị của những con sông lịch sử của dân tộc nước nhà. Và nếu sông
Hát là dòng nước linh thiêng đã từng được Hai Bà Trưng gieo mình tuẫn tiết,
thì tuần nước sông Gianh, sông Bến Hải là nơi từng có những
nhịp cầu oan nghiệt, thống khổ cùng với vận dân trong những
thời kỷ niệm đau buồn.Sông Bến HảiNgược
lại, các dòng sông Bạch Đằng, Như Nguyệt và Rạch Gầm Xoài Mút v.v... chính là
những hình ảnh tiêu biểu hào hùng chói rạng trong lịch sử của dân tộc về thành
tích đại thắng đánh đuổi giặc xâm lăng.Sông Bạch Đằng được gắn liền với tên tuổi của ba vị anh hùng của
dân tộc nước nhà là Ngô Quyền, Lê Đại Hành và Trần Hưng Đạo.Trận thủy chiến lần thứ nhất, Ngô Quyền oanh liệt đánh bại quân xâm lăng
Nam Hán vào năm 938. Đây là một trận đánh được xem như là quan trọng nhất xảy
ra trên sông Bạch Đằng, với chiến công tiêu diệt gần hết cả giặc khựa và giết
được Hoàng Tử Hoằng Thao Nam Hán. Và đồng thời, chấm dứt được thời kỳ 1000 năm
Bắc thuộc bị giặc xâm lăng đô hộ.Trận thủy chiến lần thứ nhì, Lê Đại Hành oanh liệt đánh bại quân xâm
lăng Tống vào năm 981. Sau đó, ông sáng lập ra nước Đại Cồ Việt.Trận thủy chiến lần thứ ba, Trần Hưng Đạo oanh liệt đánh bại quân xâm lăng
Mông Nguyên vào năm 1288. Cuộc chiến thắng kiêu hùng, do nhờ sự phối hợp thành
công về tâm lý và chiến thuật theo như sách lược của ông trong Hịch
tướng sĩ, Binh thư yếu lược và Vạn kiếp tông bí truyền thư. Ngày nay, người ta có thể nói rằng Bạch Đằng giang là một dòng
sông lịch sử từ lâu được hầu hết mọi người dân Việt đều nghe biết đến. Và cũng
từng đã được người nhạc sĩ tài hoa của dân tộc Lưu Hữu Phước (A) hòa
mình tiếp dẫn hồn thiêng sông núi sáng tác ra một bản hùng ca bất hủ lưu
truyền "Bạch Đằng giang" (A) để ghi nhớ
công lao đã giúp cho tổ tiên dân tộc ta mấy phen chiến thắng oanh liệt trước
giặc xâm lăng thuở xa xưa.
Mô hình chiến thắng trên Khu di tích Bạch Đằng ngày nayTiên phuông trong các con sông gắn bó với nhiều chiến công chống
giặc ngoại xâm, giờ đây Bạch Đằng giang nổi tiếng kiêu hùng trên vòm trời đất
Việt cũng từng đã được các nhà chiến lược về quân sự, ngoại giao quốc tế thường
tìm dịp đến tham quan tìm hiểu về chiến thuật ưu thắng trên sông nước của các
vị anh hùng dân tộc nước nhà. Và một trong những nhà ngoại giao tầm cỡ là Ông
Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Daniel Kritenbrink vào ngày 28-9-2020 cũng đã có
chính thức viếng thăm khu di tích lịch sử Bạch Đằng, và bày tỏ lòng ngưỡng mộ
thắp hương tưởng niệm trước tượng đài của ba vị anh hùng Ngô Quyền, Lê Đại Hành
và Trần Hưng Đạo.Và sau khi kết thúc chuyến viếng thăm đầy ấn tượng, thì ông cũng
đã không quên lưu lại dòng cảm nghĩ lịch sử sâu sắc của mình trong Facebook của
Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội như sau:Đại sứ Hoa Kỳ Daniel Kritenbrinkđang thắp hương trước
tượng đài Ngô QuyềnĐặc biệt là sông Như Nguyệt, thì lại được gắn liền với tên tuổi
vang lừng của vị anh hùng dân tộc nước nhà là danh tướng Lý Thường Kiệt.Ông là một tướng quân tài ba thao lược quốc gia từng đã cho công
bố văn bản "Tuyên Ngôn Độc lập" đầu tiên của
nước Việt Nam ta. Chính ý nghĩa hùng tráng trong nhật lệnh lịch sử nầy đã có
tác động mạnh mẽ vô cùng về tâm lý, làm nâng cao sức mạnh tinh thần hy sinh
chiến đấu của ba quân tướng sĩ nơi trận mạc. Trong trận thủy chiến quan trọng
có tính cách quyết định chiến trường Việt Tống được xảy ra trên con sông
Như Nguyệt vào năm 1077, Lý Thường Kiệt đã oanh liệt chiến thắng vẻ vang trước
sự đại bại của quân xâm lăng man rợ nhà Tống đến từ phương Bắc.Trận thủy chiến trên sông Như Nguyệt(năm 1077)Và con sông Rạch Gầm-Xoài Mút ở đất phương Nam cũng là nơi
từng có xảy ra một trận thủy chiến vô cùng ác liệt vào năm 1785. Trong chiến
trận lịch sử này, vị anh hùng tướng quân Nguyễn Huệ nước Nam ta đã từng giáng
cho quân xâm lăng Xiêm La (Thái Lan) một bài học sấm sét run sợ để đời. Chiến
công này cũng là một bài học có ý nghĩa giá trị lịch sử, nhằm cảnh cáo vào cho
bất cứ kẻ gian hùng nào cố ý nuôi tham vọng mưu đồ núp bóng ngoại bang hòng
cõng rắn cắn gà nhà, rước voi về giày mả tổ của dân tộc.Đoạn sông Rạch Gầm - Xoài MútNhững con sông lịch sử hùng tráng này của dân
tộc từ lâu đều đã thủy chung hòa quyện, chảy thấm vào mảnh đất ngàn đời của tổ
tiên ta, có dòng thủy lưu đổ ra biển Đông mang theo tinh thần hào khí oai hùng
của người dân Việt để hòa tan vào đại dương tận đến lằn ranh lãnh hải của nước
nhà từng đã được sự công nhận quốc tế trong công pháp quốc tế phân định rõ ràng
về quyền chủ quyền và quyền tài phán của mỗi quốc gia dân tộc (B). Bao gồm luôn
cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, vốn là một thực thể địa lý từ ngàn xưa
không thể tách rời của đất nước Việt Nam ta, mà nay, nó đã bị bá quyền
Trung Quốc ngang nhiên xua quân chiếm đoạt.Đảo Song Tử TâyTrở lại địa lý của con sông Vàm Cỏ Đông ở quê tôi có tên xưa là
Waico Oriental, hay Thuận An, quen gọi là sông Bến Lức khi chảy qua địa phận
Long An, và dưới thời nhà Nguyễn nó còn có tên là Quang Hóa. Sông Vàm Cỏ Đông
phát nguyên từ Prey Veng (Cam Bốt) chảy ngang qua tỉnh Svay Rieng đến đoạn sông
Suối Mây là vào địa phận của tỉnh Tây Ninh (Việt Nam). Rồi khi chảy đến
Long An, thì hợp lưu nhập vào dòng sông Vàm Cỏ Tây (có chiều dài 186km) ở
Tân Trụ. Sông Vàm Cỏ Đông và sông Vàm Cỏ Tây hợp thành sông Vàm Cỏ (thuộc
hệ thống sông Đồng Nai) đổ ra biển nơi cửa Soài Rạp.Cửa sông Soài RạpTại địa bàn trong tỉnh Tây Ninh có hai con sông lớn, là sông
Vàm Cỏ Đông và sông Sài Gòn. Nói riêng, Vàm Cỏ Đông là một con sông có vị trí
đặc biệt đóng vai trò lợi ích quan trọng đáp ứng được nhu cầu giao thông hiện
đại và từng được coi như là con sông kinh tế của miền Đông ở đất phương Nam,
cũng như có ảnh hưởng về lịch sử văn minh văn hóa phân bố tại địa phương từ
thời xa xưa.Với chiều dài 280km, dòng sông Vàm Cỏ Đông chảy xuyên qua các
huyện Châu Thành, Bến Cầu, Hòa Thành, Gò Dầu, Trảng Bàng (Tây Ninh), và huyện
Đức Hòa, Đức Huệ, Bến Lức, Cần Đước (Long An). Ngày nay, dòng sông có một bến
phà nhỏ là Lộc Giang, và được bắc sang sông bằng các cây cầu như Bến Sỏi,
Gò Chai, Gò Dầu, Đức Huệ, Đức Hòa, Bến Lức v.v... Ngày xưa, dưới thời nhà Nguyễn
thì hình ảnh của con sông này từng đã được sử gia Trịnh Hoài Đức có những công
trình nghiên cứu ghi chép về địa lý, nhân văn trong sách "Gia Định
thành thông chí" như sau:"... Ở thượng lưu sông Thuận An cách phía
Tây trấn 160 dặm rưỡi. Phủ sở ở bờ phía Bắc sông lớn có người Trung Hoa và
Cao Miên ở chung lẫn lộn làm ăn, có tuần ty coi thâu thuế lệ cước đồn và phòng
giữ biên cảnh. Từ đây chảy 24 dặm rưỡi có cửa sông Khê Lăng, 91 dặm
rưỡi đến thủ sở Quang Phong giáp địa giới Cao Miên. Đây là con đường mà sứ thần
Cao Miên sang cống hiến phải đi ngang qua. Dọc theo sông ruộng đất mới khẩn còn
nhiều rừng rú. Lên hướng Tây nước chia làm hai nhánh. Nhánh phía Bắc tục danh
là Cái Bát đi thẳng ra Bắc, 100 dặm chỗ cùng tuyền về đằng Bắc, 100 dặm nữa là
rừng Quang Hóa. Nhánh phía Nam tục gọi là sông Cái Cay, đi lên hướng Tây hơn
100 dặm cũng cùng tuyền. Tới đây đều là đất rừng Quang Hóa liên tiếp nối
dài..."Sông Vàm Cỏ Đông ngày xưa có đặc điểm là nước trong xanh biếc,
trải dài như tấm dải lụa khi băng mình ngang qua những cánh đồng ruộng lúa chín
vàng, và từng tạo ra nhiều huyền thoại trong xã hội dân gian của hai tỉnh
Tây Ninh và Long An. Lúc bấy giờ, trên thủy lộ vận chuyển giao thông từ Sài Gòn
lên Tây Ninh, hay ngược lại, thì các dân chài ở quanh vùng địa phương họ thường
bắt gặp có từng đàn cá con nào con nấy to lớn ước khoảng cả từ 2-3 kg trở lên
bơi lội tung tăng thành đàn. Hai bên bờ sông thì cây cối um tùm, chim bầy ríu
tít trên không, vượn khỉ nô đùa hú nhau chuyền cành trên các nhánh cây mọc
ngược đâm sà xuống nước. Ngoài ra, họ còn không thấy có một mái nhà, bóng người
nào lai vãng, và thỉnh thoảng mới có những chiếc ghe bầu xuôi ngược chở hàng
tạp hóa, tro dừa, nông sản bán buôn qua lại mà thôi. Còn cảnh trí ở khúc sông
thượng nguồn của nó dạo ấy, thì thật là hoang dã vô cùng với muôn màu sắc thiên
nhiên vốn là cội rễ nhà trời bao bọc vây quanh cây cối um tùm cùng đầy voi,
cọp, chim muông, rắn rết v.v... Và chỉ cần qua khỏi một đoạn sông từ châu thành
Tây Ninh đến Nàng Dinh thì người ta sẽ dễ dàng bắt gặp ra ngay một bức tranh
tĩnh lặng, hoàn toàn có khác với quang cảnh ngày nay với tình trạng đất chật
người đông, nhà cửa san sát ở ven sông.Nhà cửa người dân ngày nay sinh sốngven bờ thượng nguồn sông
Vàm Cỏ ĐôngTừ châu thành
Tây Ninh, khi thuyền tách bến xuôi dòng đến đất Cẩm Giang thì người ta có thể
nhìn thấy từng làn khói lan tỏa trên các lò gạch đốt lên liên tục ngày đêm.
Thuở ấy, các ghe thuyền đều chèo bằng tay cho nên di động rất chậm chạp, mà
người chèo lái cũng chẳng phải cần ra sức cơ bắp một cách vội vàng. Họ chèo một
cách khoan thai, từ từ với nét mặt bình thản hồn nhiên chớ không có lộ ra vẻ gì
hối hả cả. Chiếc ghe bầu của họ chính là một mái nhà di động trên sóng nước,
bên trong có sàn ngủ, và nhà bếp có treo lủng lẳng nồi chảo, gáo dừa v.v... Và
mỗi khi chiều chạng vạng tối, thì họ ngưng chèo để bày ra ăn cơm ở mũi đầu ghe
đang thả trôi nhẹ nhàng theo dòng nước. Hình ảnh sinh hoạt êm ả dưới mái gia
đình hằng ngày này, thoạt trông vào thấy họ sống một cuộc đời an nhiên tự tại,
hạnh phúc biết là bao!.Rồi như sau một
giấc ngủ thì cảnh quan mới lại hiện ra, ấn tượng nhất là đoạn sông Vảm Trảng.
Nơi đây, cạnh sát bờ sông ngày trước có một gia đình truyền thống chuyên làm
nghề đóng ghe, chằm nón lá. Cảnh trí quanh vùng tuy không đa dạng nhưng có đổi
thay mặt khác về yếu tố địa lý lịch sử, và chiều sâu về cuộc sống nhân văn, tâm
linh.
Cảnh quan yên bình ngày xưaVà nếu xa xa bờ bên kia của nó là mật khu Ba Thu, thuộc vùng chiến
khu Mỏ Vẹt (Bec Canard) đã có từ suốt trong thời kỳ còn bị Thực Dân đô hộ, thì
bên nầy của nó là một xóm nhỏ dân lành có giáo đường "Tha La, một
địa danh lịch sử" (C) đã đi vào huyền thoại. Và
mãi cho đến giờ phút này, bài thơ "Tha La xóm đạo" nổi
tiếng của Vũ Anh Khanh cũng đã từng được phổ nhạc, thành ra một bài ca từ lâu
có rất nhiều người nghe biết đến.
Bản nhạc "Tha La xóm đạo"Dòng sông tiếp tục chảy xuôi về Bến Lức, và khi vừa nhìn thấy được
nhịp cầu Bến Lức dài cỡ bao nhiêu, thì người ta càng nhìn thấy tầm không gian
bao la ở đó đạt đến cỡ lớn hơn cả bao lần. Lùi lại đoạn sông Đức Hòa, Đức Huệ
có nhà máy đường Hiệp Hòa lớn nhất ở miền Nam thời bấy giờ, thì người ta cũng
dễ dàng nhìn thấy có từng dãy ruộng mía bát ngát, và những cánh đồng tràn ngập
nước phèn mọc đầy lau sậy.Cánh đồng ngập nướcQua khỏi Cần Đước,
là dòng sông Vàm Cỏ Đông chảy đến Tân Trụ và giao đầu hợp lưu với dòng sông
Vàm Cỏ Tây trở thành sông Vàm Cỏ. Địa hình đồng ruộng nơi đây, có cảnh quan khá
đặc biệt của khu vực đồng bằng sông Cửu Long. Nhất là, về hình ảnh của những đám
lá tối trời thường được các nhà quân sự coi như là những pháo đài
phòng thủ thiên nhiên ở vùng đầm lầy sông nước từ thời kháng chiến của nghĩa
quân Trương Công Định. Và sự kiện nói về công dụng thực tế của những đám
lá tối trời này, thì từ bao năm qua cũng đã được báo chí nước ngoài
nói đến rất nhiều trong suốt thời kỳ còn chiến tranh tại Việt Nam.Đám lá tối
trời (dừa nước)Hình hài của con sông Vàm Cỏ Đông
sau những đường nét phác họa tượng hình, thì đến đây nó đã rõ rệt thành hình
như là một bức tranh thiên nhiên bao la hòa mình vào cảnh vật khí thiêng của đất
phương Nam. Và hiện nay, công dụng sự ích lợi của nó, cũng như về yếu tố ý
nghĩa lịch sử của các con sông khác, thì đã được liệt kê chung vào danh mục của
13 con sông nổi tiếng nhất của Việt Nam là: sông Bạch Đằng, sông Hồng,
sông Đà, sông Mã, sông Gianh, sông Bến Hải, sông Hương, sông Đà Rằng, sông
Srêpôk, sông Đồng Nai, sông Sài Gòn, sông Vàm Cỏ Đông, và đặc biệt nhất
là sông Cửu Long có ảnh hưởng trực tiếp rất nhiều về mặt kinh
tế nông nghiệp của hầu hết mọi người dân sinh sống ở miến Tây.Hiện nay, mặc dù trên dòng sông Vàm Cỏ Đông đã có tới 7 cây cầu đã
được bắc sang sông, giúp cho mọi phương tiện giao thông được dễ dàng thuận tiện
hơn xưa nhưng bù lại thì cảnh cũ đã hẳn bị đổi thay rất nhiều. Ven hai bên bờ
sông, người ta dễ dàng nhìn thấy có hình ảnh khói tỏa lưng trời, do các khu
công nghiệp ngày càng mọc thêm ra (nhất là khu công nghiệp quy mô "Thành Công" toạ
lạc gần sát bên giáo đường Tha La ở An Hòa, Trảng Bàng) cộng vào với các nước
thải dơ bẩn làm ô nhiễm môi trường trong dòng nước. Tuy nhiên, từ khu công
nghiệp quy mô "Thành Công" thì cũng có chi lưu của sông Vàm Cỏ Đông
xuôi theo dòng nước chừng vài cây số là đã tới ranh giới của xã An Tịnh
(Trảng Bàng), Thái Mỹ (Củ Chi) và Tân Mỹ (Đức Hòa). Và bên cạnh tuyến xe buýt đi
về Củ Chi dưới chân cầu Thái Mỹ (về phía địa phận Long An) hiện nay hiện có một sân golf hiện đại với cảnh quan thiên nhiên bao la tươi mát xanh màu lục, đêm
đêm tỏa ánh ánh sáng chiếu lung linh cả một góc trời.Sân golf
Tân MỹNgày xưa, trước
đây vài thập niên trở lại đây thôi, trên suốt chiều dài của dòng sông này người
ta thường có dịp nhìn thấy được một bức tranh linh hoạt hằng ngày của những dân
chài chăm sóc từng bè nuôi cá thác lác, cá lóc, cá ba sa v.v... Hay kéo những vó
đăng, thả lưới, đặt lờ, đóng đáy bắt tôm cua cá, thì nay, cảnh đẹp nên thơ đó
đã không còn. Trên thủy lộ này, giờ đây ngoài quang cảnh xe cộ dày đặc trên cây
cầu Bến Lức (trước khi vào thành phố Long An) bắc nhịp sang
sông nối liền đường giao thông huyết mạch về miền Tây, thì ngày nay trong địa
phận tỉnh Tây Ninh có ba bến cảng chính vận tải bằng đường thủy (sông VCĐ) là
cảng Thanh Phước (Gò Dầu), cảng Fico và cảng Bến Kéo (Hòa Thành).Cảng Thanh Phước
là cảng trung chuyển thuộc công ty liên doanh Saigon VRG và CJ Koreo Express có
khả năng vận chuyển khoảng 5 triệu tấn hàng hóa mỗi năm, và có thể tiếp nhận
loại sà lan có trọng tải trên 2000 tấn. Từ lâu cảng Thanh Phước đã đi vào hoạt
động vận chuyển cung cấp vật liệu cho các doanh nghiệp quanh vùng, đặc biệt là
khu công nghiệp Phước Đông.Cảng
Thanh PhướcCảng FicoCòn lại là cảng
Bến Kéo (Hòa Thành) đang trên đường công nghiệp hóa, hiện đại
hóa. Và được xem như là quan trọng nhất do mọi hình ảnh sinh hoạt nhộn nhịp ở
bến tàu, cùng với mật độ lưu thông dập dìu của các loại xe tải, xe container
chở đầy hàng hóa, vật liệu xây dựng, nguyên liệu clinker v.v... Cảng Bến Kéo
Tây Ninh có chiều dài 116m, hiện nay đã được tân trang và có khả năng tiếp nhận
các loại tàu, sà lan trọng tải trên 1.000 tấn hàng, và có vị trí nằm cạnh khu
công nghiệp Bến Kéo có diện tích là 143,9 ha rất thuận tiện cho mọi nhu cầu vận
chuyển giao dịch bằng đường thủy trên dòng sông Vàm Cỏ Đông.Cảng Bến
KéoTrở lại hình ảnh thiên
nhiên của dòng sông Vàm Cỏ Đông ngày trước, mà người ta từng quen thuộc với
những cái tên dân dã gần gũi như: khúc sông Sóc Om, Bến Năm Chỉ,
Vàm Trảng, Rạch Nhum, Trà Cú v.v... Và như vậy, thì cũng đủ để cho người ta
đoán được phần nào về những vùng miền đất đai hoang dã khi xưa, mà dòng nước vô
tình của nó cứ mãi tiếp tục chảy qua đã để lại nhiều dấu ấn về văn minh văn hóa
lịch sử. Tiêu biểu là ở khúc quanh dòng sông thuộc quận Bến Cầu, các nhà khảo
cổ ngày nay đã tìm thấy được hiếm hoi có những di tích đồ đá, dụng cụ đất nung,
di cốt động vật, vỏ của các loài nhuyễn thể v.v... Cũng theo sự phân tích của các
nhà khảo cổ, thì trầm tích văn hóa hậu Óc Eo ven bờ Vàm Cỏ Đông từ ngàn xưa đã
từng có những dấu ấn văn minh lịch sử về các công trình kiến trúc đền tháp tiêu
biểu như là các di tích Bến Đình ở Bến Cầu, tháp Chóp Mạt ở Tân Biên và tháp
Bình Thạnh ở Trảng Bàng v.v...Riêng về khu di
tích lịch sử Bến Đình ở Bến Cầu, thì vào năm 2019 các nhà nghiên cứu khảo cổ
học từ trong nước (D) sau hai tháng khai quật đã phát hiện ra
được nhiều dấu tích lịch sử có niên đại hơn cả 1000 năm. Tại đây, ngoài di tích
đền tháp và nhà Dài khá còn nguyên vẹn thì những gạch nung cùng mảnh bình gốm
có chi tiết hoa văn cầu kỳ, tỉ mỉ cũng đã được các nhà khảo cổ đánh giá cho là
có kỹ thuật cao về phương thức nung và chế tác trong thời đại bấy giờ.
... Những con sông lịch sử hùng tráng này của dân tộc từ lâu đều
đã thủy chung hòa quyện, chảy thấm vào mảnh đất ngàn đời của tổ tiên ta, có
dòng thủy lưu đổ ra biển Đông mang theo tinh thần hào khí oai hùng của người
dân Việt để hòa tan vào đại dương tận đến lằn ranh lãnh hải của nước nhà từng
đã được sự công nhận quốc tế trong công pháp quốc tế phân định rõ ràng về quyền
chủ quyền và quyền tài phán của mỗi quốc gia dân tộc (B). Bao gồm luôn cả hai
quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, vốn là một thực thể địa lý lịch sử từ ngàn xưa
không thể tách rời của đất nước Việt Nam ta, mà ngày nay, nó đã bị bá quyền
Trung Quốc ngang nhiên xua quân chiếm đoạt.
|
Di tích Bến Đình |
Chân tháp Bến Đình |
|
Gò Cổ Lâm |
Bệ đá Yoni |











































































.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét