Thứ Hai, 5 tháng 9, 2022
Gửi thương về Huế 3
Tập III : Huế từ phương xa
Cuối năm học qua, vừa mới chớm nở một cuộc trao đổi giữa hai lớp
mẫu giáo ở Huế và Villebon. Thư từ, phim ảnh, hình vẽ học sinh đã có qua lại.
Trong chương trình giới thiệu đất nước Việt Nam với các em, nhiều buổi nói
chuyện, chiếu hình đã được tổ chức tại lớp và trước khi trường đóng cửa nghỉ
hè, các em đã được các cô giáo dẫn lên viếng chùa Trúc Lâm, được các thầy đón
tiếp ân cần. Đây là một dịp để các em và các cô giáo lãnh hội vài kiến thức về
văn hóa, đạo giáo nước ta.
Chị Hỷ Khương không lại một mình. Anh Trần Văn Khê đang công tác ở Việt Nam cũng chịu khó về cùng dự mặc dầu mỗi chuyến bay là một nỗi mệt cho người lớn tuổi như anh. Anh đem theo một cây đàn tranh do nhạc sĩ Vĩnh Bảo đặc biệt đóng cho anh với gỗ cây ngô đồng mua từ Nhật về. Cây đàn to lớn hơn đàn thường thấy, tiếng đàn cũng trầm hơn, có điều nặng quá khó mang theo! Anh Khê nhấn mạnh ngay buổi nhạc hôm nay là dành cho khách Hỷ Khương, anh chỉ phụ đàn thôi. Nhưng chị Hỷ Khương thì nghĩ không thể ngâm thơ hay hò Huế mà không có tiếng đàn đệm của Trần huynh. Thật vậy, sau nầy ai cũng nhận ra tiếng đàn tranh rất phù hợp với giọng ngâm thơ hay hò Huế của chị. Dù sao, một điều rất rõ là không có chương trình định trước, thính đơn sẽ được ứng biến tùy theo cảm hứng của nghệ sĩ và gợi ý của thính giả.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...




















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét