Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2024
Không dung nổi hồn mình trước vệt khói quê
Không dung nổi hồn
Lâu rồi không viết một bài thơ/ khi ngôn từ đói lả/ tứ
thơ cũ quá/ mà lòng mình thông thống nỗi niềm// viết về hôm mẹ tới thăm/ vẫn lỉnh
kỉnh nào khoai nào lạc/ cả con gà mái mơ gọi bình minh ngơ ngác/ cũng đùm cả
cho con// mắt mẹ kèm nhèm bước thấp bước cao khi phố lên đèn/ tiếng kẻng va vào
nỗi lo/ sợ chiều vội tắt/ thằng con đầu hai màu tóc/ không dung nổi hồn mình
trước vệt khói quê.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét