Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2024
Khúc ru vườn cũ
Út không phải là ma. Chẳng phải chỉ đêm ấy mà bao giờ
tôi cũng nghĩ thế. Mùi thị chín đưa tôi ra đến ngoài bãi rồi tụ lại đúng chỗ
doi đất mẹ tôi ngồi với Út ngày xưa. Gió từ sông lên quẩn dọc chân người. Bên
kia, bờ bãi Thanh Hà và núi đồi Đông Triều vẫn lặng yên như hàng ngàn đêm trước.
Tôi gọi Út ơi, mấy chục năm giờ con lại ngồi với Út chỗ này. Út biết không, vườn
của Út mùa này quả rộ cùng một đợt, sáng nay tất cả bắt đầu thơm…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét