Thứ Ba, 5 tháng 11, 2024
Ngày mai không gục ngã
Chủ nhật! Trời chắc không thể nóng hơn được nữa! Tùng ngồi ôm
ấp cái tủ lạnh suốt từ sáng tới giờ một cách tha thiết. Nó đã không ngần ngại
ăn hết veo 13 cốc kem xôi mà con em mua dự trữ, ngẫm lại đúng là cái khó nó ló
cái... liều. Dù Tùng cũng đã... rửa và xếp đống cốc không một cách gọn gàng,
nhưng thể nào con nhóc cũng sẽ hét tướng lên với mẹ cho mà xem. Nghĩ đã muốn...
tự tử! Thôi kệ! Đến đâu thì đến. Mà thực ra nó cũng muốn ra khỏi nhà mua kem đền
con nhóc lắm chứ, nhưng từ sáng mama đã khóa kín cửa và vấn đề là đã... cầm
luôn chìa khóa theo. Tùng rùng mình nhớ lại ánh mắt tóe lửa của mẹ khi tối qua
mười một giờ, nó mới mò về nhà sau khi đã đập phá một trận bét nhè chè đỗ xanh ở
tiệc sinh nhật thằng bạn, thế thì làm sao hôm nay mẹ lại chịu nhả nó ra được cơ
chứ? Mẹ lôi con nhóc đi Công viên nước và bỏ tù nó như một sự trừng phạt chính
đáng nhất. Còn bố nó thì như thường lệ, vẫn ở một nơi nào đó mà chẳng ai thèm hỏi...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét